Bài viết

Câu chuyện 44: NGƯỜI BINH NHẤT CHƯA KỊP TRƯỞNG THÀNH ĐÃ HÓA THÀNH LỊCH SỬ

Có một sự thật khiến tôi lặng người khi nghe bác cựu chiến binh kể lại: Có những người ra đi khi chưa kịp sống trọn một tuổi trẻ.

Nghệ An03/07/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI BINH NHẤT CHƯA KỊP TRƯỞNG THÀNH ĐÃ HÓA THÀNH LỊCH SỬ

Có một sự thật khiến tôi lặng người khi nghe bác cựu chiến binh kể lại:
Có những người ra đi khi chưa kịp sống trọn một tuổi trẻ.

Liệt sĩ Tạ Nghiệm, sinh năm 1932, quê xã Diễn Cát, Diễn Châu, Nghệ An, là một Binh nhất, chiến sĩ trong cuộc kháng chiến chống Pháp, đã hy sinh ngày 16/02/1954 – khi chiến dịch Điện Biên Phủ đang bước vào giai đoạn cam go nhất.

Tôi nghe tên ông trong một buổi chiều mưa nhẹ. Bác hàng xóm chỉ vào tấm bia cũ trong nghĩa trang xã và nói rất khẽ:“Cậu ấy sinh năm 1932… nghĩa là lúc hy sinh còn rất trẻ.”

Tôi đứng sững.

Một người sinh ra sau tôi rất nhiều năm học lịch sử, nhưng lại ngã xuống khi đất nước còn chưa kịp nhìn thấy hòa bình.

Tôi thử hình dung về người chiến sĩ ấy. Có thể ông từng là cậu bé lớn lên giữa những cánh đồng Diễn Châu đầy gió Lào cát trắng, nơi người dân quen với cái nghèo nhưng không quen cúi đầu trước khổ đau. Rồi khi đất nước gọi, ông khoác áo lính, trở thành Binh nhất – người lính ở bậc đầu tiên nhưng mang trong mình ý chí của cả một thế hệ.

Tháng 2 năm 1954, chiến trường Điện Biên Phủ lạnh và khốc liệt. Những trận đánh mở đường, giữ chốt, bảo vệ từng vị trí chiến lược diễn ra không ngừng. Ở đó, mỗi người lính đều hiểu rằng: chỉ cần lùi một bước, đồng đội phía sau có thể phải trả giá bằng máu.

Ngày 16/02/1954, Tạ Nghiệm đã ngã xuống.

Không có thời gian để nói lời từ biệt.

Không có cơ hội để trở về quê nhà Diễn Cát.

Chỉ có đất đỏ, khói súng và tiếng bước chân đồng đội tiếp tục tiến lên.

Tôi bỗng hiểu ra một điều:Có những người không kịp lớn lên, nhưng lại làm cho đất nước trưởng thành.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn