Câu chuyện 46: GÓI MUỐI BIỂN DIỄN CHÂU VÀ TRẬN ĐỊA MÁU BÊN CHIẾN HÀO QUYẾT TỬ
Bạn có tin một nắm muối nhỏ có thể nặng hơn cả mạng sống của một con người? Câu chuyện găm vào tim tôi một vết thương nhói buốt khi nghe các thế hệ đi trước ở Diễn Châu kể lại về những giây phút cuối cùng của Binh nhất Tạ Nghiệm. Hành trang ra trận của người chiến sĩ sinh năm 1932 ấy, bên cạnh khẩu súng trường, luôn là một bọc nhỏ chứa những hạt muối thô mặn mòi của biển quê hương Diễn Cát. Chú bảo, mỗi lần nuốt một hạt muối, cái vị mặn của quê nhà sẽ làm dịu đi cơn khát và cái đói của những ngà
GÓI MUỐI BIỂN DIỄN CHÂU VÀ TRẬN ĐỊA MÁU BÊN CHIẾN HÀO QUYẾT TỬ
Bạn có tin một nắm muối nhỏ có thể nặng hơn cả mạng sống của một con người? Câu chuyện găm vào tim tôi một vết thương nhói buốt khi nghe các thế hệ đi trước ở Diễn Châu kể lại về những giây phút cuối cùng của Binh nhất Tạ Nghiệm. Hành trang ra trận của người chiến sĩ sinh năm 1932 ấy, bên cạnh khẩu súng trường, luôn là một bọc nhỏ chứa những hạt muối thô mặn mòi của biển quê hương Diễn Cát. Chú bảo, mỗi lần nuốt một hạt muối, cái vị mặn của quê nhà sẽ làm dịu đi cơn khát và cái đói của những ngày hành quân khoét núi, ngủ hầm.
Ngày 16 tháng 2 năm 1954, đơn vị của chú Tạ Nghiệm nhận lệnh chốt chặn, đánh phản kích một tiểu đoàn lính lê dương Pháp đang cố mở đường máu rút lui tại một thung lũng nghẹt thở. Địch cậy có xe tăng mở đường, điên cuồng nã đạn vây bọc chiến hào của ta. Số lượng quân địch quá chênh lệch, đồng đội xung quanh chú lần lượt ngã xuống. Chú Nghiệm bị trúng mảnh pháo gãy một bên chân, nhưng tay vẫn ghì chặt báng súng, lưng tựa vững vào vách đất, một mình đẩy lùi ba đợt tiến công của giặc.
Khi đạn cạn, giặc tràn lên bao vây hòng bắt sống chú làm tù binh để khai thác thông tin. Tên sĩ quan Pháp gí súng vào đầu chú quát hỏi về vị trí sở chỉ huy đại đội. Người chiến sĩ 22 tuổi, toàn thân đẫm máu, mở chiếc túi áo ngực, lôi gói muối biển cuối cùng ra, hòa cùng dòng máu nóng đang chảy trên tay rồi nuốt trọn. Chú nhìn thẳng vào mắt kẻ thù, nở một nụ cười ngạo nghễ, đanh thép: "Muối Diễn Châu mặn lắm, tụi bay nuốt không trôi đâu! Việt Nam độc lập muôn năm!". Chú giật chốt quả lựu đạn cuối cùng giấu sau lưng, kéo theo hai tên giặc đền tội cùng mình.
Loạt đạn tàn bạo của kẻ thù nổ súng cùng lúc với tiếng lựu đạn vang rền vào ngày 16/2/1954. Chú Tạ Nghiệm đã hóa thân vào lòng đất mẹ đúng vào giai đoạn bản lề gian khổ nhất của cuộc kháng chiến chống Pháp.
Gói muối biển của chú đã tan vào lòng đất Tây Bắc, nhưng cái vị mặn mòi, kiên cường của người con xứ Nghệ thì còn lưu mãi trong dòng máu của thế hệ trẻ hôm nay. Đối với chúng tôi — những thanh niên đang sống trong hòa bình của năm 2026, câu chuyện của chú Tạ Nghiệm là một thông điệp khắc cốt ghi tâm: Cuộc đời này chỉ thực sự có giá trị khi nó được hiến dâng cho một lý tưởng cao đẹp, và lòng yêu nước phải là thứ dòng máu mặn mòi nhất, chảy mãi trong tim mà không một thế lực nào có thể khuất phục.



