Câu chuyện 48
ANH HÙNG PHẠM NGỌC THẢO VÀ LẦN BỊ ĐỒNG ĐỘI ÁM SÁT NHẦM
Hoạt động trong lòng địch luôn là cuộc chiến đầy hiểm nguy, nơi các nhà tình báo không chỉ đối mặt với sự hoài nghi từ kẻ thù, mà đôi khi còn phải đứng trước lằn ranh sinh tử do chính đồng đội tạo ra.
Vụ ám sát hụt Anh hùng tình báo Phạm Ngọc Thảo tại Quảng trường An Hội năm 1961 là minh chứng điển hình cho tình huống trớ trêu này.Sáng 26/10/1961, tại Quảng trường An Hội (Kiến Hòa), chính quyền Ngô Đình Diệm tổ chức cuộc mít-tinh quy mô lớn với sự tham gia của hàng ngàn người.Nhận lệnh từ cấp trên, một tổ biệt động gồm các học sinh yêu nước đã lên kế hoạch ám sát, nhắm thẳng vào Tỉnh trưởng Phạm Ngọc Thảo.Lực lượng trực tiếp hành động gồm 2 thiếu niên: Đặng Quốc Tuấn và Ngô Văn Thiều. Cả hai được ông Hai Trung (Bí thư Thị xã ủy Bến Tre) trang bị cho 5 quả lựu đạn (2 quả MK2 và 3 quả tự chế dự phòng).Theo phân công, ông Thiều đứng cách bục diễn thuyết 10m để ném quả lựu đạn đầu tiên, còn ông Tuấn đứng cách 15m ném quả thứ hai.Nếu lựu đạn không nổ, cả hai phải rút về ngôi nhà cách đó hơn 1km để lấy vũ khí dự phòng cho phương án hai.Khoảng 8h30, ngay khi Tỉnh trưởng Phạm Ngọc Thảo kết thúc diễn văn, cuộc tấn công bắt đầu.Lần lượt hai quả lựu đạn được ông Thiều và ông Tuấn ném ra, rơi cách mục tiêu chỉ 1,5m. Nhưng lạ thay, cả hai đều không nổ.Sau năm 1975, qua lời kể của bà Nhiệm (vợ Anh hùng Phạm Ngọc Thảo), các nhân chứng mới biết được diễn biến tại lễ đài hôm đó.“Lúc đó ông Thảo nhanh tay chụp lấy trái lựu đạn đang xì khói, lúng túng không biết xử lý làm sao”.“Nếu liệng ra bên ngoài thì chết dân; nếu liệng bên phải bên trái thì chết dàn thiếu nhi nhà thờ đứng hai bên trước lễ đài”.“Đang không biết làm sao thì thấy khói dần dần tan mỏng ra… ổng biết lựu đạn lép, không nổ, nên nắm chặt luôn”.Ngay sau vụ việc, ông Thiều bị bắt tại trận. Ông Tuấn quay về căn cứ định lấy thêm hàng nóng thì bị cảnh sát phát hiện, bắt giữ cùng tang vật.Một tuần sau, Phạm Ngọc Thảo cùng viên Cố vấn Mỹ đến phòng thẩm vấn. Trước câu hỏi về tổ chức đứng sau, hai thành viên biệt động đều khẳng định đây là hành động tự phát, không liên quan đến Cộng sản.“Do chính quyền độc ác, chúng tôi học tập gương của Phạm Hồng Thái, Nguyễn Thái Học đứng lên đấu tranh, không liên quan gì tới Cộng sản, không có ai giao việc cả”.Không rõ ông Thảo đã dịch câu nói ấy sang tiếng Mỹ thế nào. Chỉ biết sau đó, ông quay sang nói với Thiều và Tuấn:“Các em còn nhỏ, phải lo chuyện học hành, chính trị là chuyện của người lớn, sau này lớn lên muốn làm gì thì làm”.Tháng 1/1962, nhà chức trách áp giải hai ông về khám Chí Hòa. Tại đây, dù được Luật sư đề nghị giảm án vì chưa đủ tuổi thành niên, hai ông vẫn bị kết án 20 năm tù và đày ra Côn Đảo do hồ sơ hoạt động phong trào học sinh trước đó bị lật lại.Bản án này vô tình trở thành bức bình phong hoàn hảo, xóa tan mọi nghi ngờ của an ninh Ngụy, tạo điều kiện thuận lợi để nhà tình báo Phạm Ngọc Thảo tiếp tục ẩn mình và hoạt động hiệu quả trong lòng địch.



