Bài viết

Câu chuyện 53

Tên cha còn đó, giữa đảo đá và biển xanh

An Giang26/06/2026Đoàn xã Hòa Hưng (Đoàn xã Hòa Hưng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những cái tên được khắc vào bia đá từ rất lâu, nhưng phải hơn nửa thế kỷ sau, người thân họ mới biết để tìm đến.

Đó là câu chuyện của liệt sĩ Trần Mó và con trai - một lão ngư ngoài 60 tuổi, lần đầu ra đảo để chạm vào dòng chữ mang tên cha mình.Giữa thập niên 1960, đảo Cồn Cỏ (Quảng Trị) trở thành vành đai lửa trước bom đạn của Đế quốc Mỹ.Là cứ điểm phòng thủ quan trọng tại phía Đông, hòn đảo nhỏ mang sứ mệnh thiêng liêng: “giữ lấy đảo là giữ lấy bờ”.Khi ấy, những bộ đội, dân quân và thanh niên xung phong mới mười tám, đôi mươi đã âm thầm chèo hàng trăm lượt thuyền nan, rẽ sóng tiếp tế trong đêm, để rồi vĩnh viễn gửi lại tuổi xuân nơi biển cả. Liệt sĩ Trần Mó là một trong số đó.Tháng 5/1965, trong chuyến đi định mệnh, ông ngã xuống không để lại thân xác hay nấm mồ, chỉ có tờ báo tử ngắn ngủi gửi về gia đình:“Ông Trần Mó đã hy sinh trong khi làm nhiệm vụ”Nơi quê nhà, người vợ trẻ ôm bốn đứa con thơ khóc lặng. Cậu bé Trần Dư Khỏe khi đó mới 3 tuổi, lớn lên mà không biết mặt cha, cũng chưa từng được gọi một tiếng: “Ba!”.Trong tâm thức của ông, ký ức về cha mờ xa như sương khói, chỉ biết người đã đi vào biển sâu từ ngày đứa con trai còn quá nhỏ.Sau thời gian đi bộ đội, ông Khỏe về quê làm ngư dân quanh bờ. Suốt mấy chục năm giong buồm, ông chưa từng ra khơi xa và cũng không hề biết đến sự tồn tại của một chứng tích thiêng liêng nơi đảo xa.Mọi chuyện chỉ vỡ òa khi một cô giáo cùng làng ra thăm Cồn Cỏ, tình cờ nhìn thấy dòng chữ “Liệt sĩ Trần Mó hy sinh ngày 29/5/1965” khắc trên đài tưởng niệm.Biết câu chuyện, cô lập tức báo cho Bộ đội Biên phòng tỉnh Quảng Trị để phối hợp rà soát hồ sơ, tổ chức chuyến tàu đặc biệt giúp ông Khỏe tìm về bên cha.Biển tháng 7 lặng sóng. Cồn Cỏ hiện ra giữa ngút ngàn xanh thẳm. Đứng trước đài tưởng niệm trên đỉnh cao nhất của đảo, nhìn thấy dòng tên cha khắc sâu trên đá xám, ông Khỏe nghẹn ngào:“Cha ơi, con đã tìm được cha rồi... Cha nằm đây, giữa đảo, giữa biển, mà con không hay...”Tiếng gọi tan vào không gian, hoà cùng tiếng gió xào xạc qua rặng cây như lời thì thầm của biển cả.Hành trình tìm kiếm dằng dặc suốt 60 năm cuối cùng đã khép lại, khi ông được gặp lại cha mình trong hình hài của đá, của gió và của biển khơi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn