Câu chuyện 57
SỬ THOẠI SỐ 37
Có một cậu bé dũng cảm, từng kiên cường đối chất giữa tòa án quân sự Mỹ - Ngụy, chấp nhận tự mổ bụng để bảo vệ khí tiết ở tuổi 15.
Cũng chính cậu bé ấy đã lập nên những chiến công vang dội ngay giữa Sài Gòn, trực tiếp chiến đấu trong hàng chục trận, trở thành nỗi khiếp sợ của kẻ thù.Không ai khác, đó chính là Anh hùng LLVTND Ngô Tùng Chinh - người chiến sĩ biệt động mang bí danh “Bé Đi”.“Tôi là Ngô Tùng Chinh. Bí danh là Bé Đi. “Bé” vì còn nhỏ, “Đi” có nghĩa là đi đến bất cứ đâu Tổ quốc cần, tổ chức phân công và sẵn sàng hy sinh để cho cuộc đấu tranh thắng lợi”.Tham gia cách mạng từ năm 12 tuổi, công việc “Bé Đi” lúc đó là giao liên nội thành.Năm 1967, đau xót trước sự hy sinh của người anh thứ 3, ông xin chuyển qua làm biệt động, chính thức bước vào hành trình “đền nợ nước, trả thù nhà” đầy nguy hiểm.“Mình thấy bọn Mỹ, Nguỵ nó xâm lược, mình phải tham gia để đập tan nó, đánh đuổi nó đi để giành độc lập dân tộc”.Tháng 11/1968, người anh hùng trẻ tuổi đã tạo nên một cơn địa chấn, làm rúng động toàn bộ Nguỵ quyền Sài Gòn.“Chị Tư Kiên giả làm nữ sinh, đi vào cổng, đặt chiếc xe máy đúng lúc 7 giờ kém 5”.“Mình nghiên cứu, nếu đánh cái bùm thì trong 2 phút, bọn địch sẽ hoảng hồn chạy ra cổng”.“Khi đó, trái thứ 2 sẽ từ cổng thảy vô. Tất cả nổ banh hết - đúng như ý đồ kịch bản”.Trong hai năm ngắn ngủi từ 1967 - 1969, anh hùng Ngô Tùng Chinh đã hoàn thành 20 đợt tiếp nhận và vận chuyển vũ khí, trực tiếp vào sinh ra tử trong 12 trận đánh, xóa sổ hàng trăm tên địch.Sa vào tay giặc năm 1969 và bị giam tại Chí Hòa, cậu bé 15 tuổi năm ấy dẫu đứng trước vành móng ngựa vẫn kiên cường phát động phong trào chống án, bẻ gãy luận điệu kẻ thù bằng những lời đối chất sắc sảo.“Tên công tố viên đứng dậy nói: Thưa quý tòa, hôm nay có một em thiếu nhi, nhưng đứng trước tòa em tỏ ra mình là một cán bộ Cộng sản cứng cựa, đề nghị tòa xử đích đáng”.“Nghe vậy mình đứng dậy ngay, giơ tay lên nói: Không, tôi xin ý kiến. Tôi chưa phải là Đảng viên Đảng Cộng sản, tôi đang phấn đấu để trở thành Đảng viên Đảng Cộng sản để đủ tầm, đủ lực, đủ sức để tiêu diệt bọn Mỹ Ngụy”.“Lúc đó, bọn quân cảnh ào đánh tại chỗ, đánh tới tấp. Người có mặt ở phiên tòa xử đều la lên: Đả đảo đàn áp, đả đảo Mỹ Ngụy… từ đó tạo ra cuộc đấu tranh không ra tòa xử nữa”.Bé Đi bị toà xử vắng mặt, tuyên án 10 năm tù khổ sai, 5 năm biệt xứ. Do ở độ tuổi thiếu nhi, ông được đưa đến Nhà lao Thiếu nhi Đà Lạt.Tại đây, trước những trận đàn áp ngày càng dã man của kẻ thù, những chiến sĩ kiên trung ở tuổi 15 đã quyết định chọn hình thức đấu tranh cận kề cửa tử: tự mổ bụng.“Nó đàn áp mình để bắt mình đưa vào xà lim, những lúc đó mình sẽ mổ bụng để phản đối”.“Quan điểm chung của Đảng chỉ đạo là mình gây áp lực cho bọn địch để bọn chúng đáp ứng những yêu cầu của mình chứ không phải để chết, để hy sinh”.“Nhưng khi mình đấu tranh bằng cách mổ bụng thì mình sẵn sàng hy sinh nếu như trong trận chiến đấu đó hy sinh để góp phần giành độc lập tự do”.Qua hai năm thử lửa, tinh thần quả cảm của những chiến sĩ nhỏ tuổi đã bẻ gãy ý chí bạo tàn của kẻ thù, buộc chúng phải giải tán nhà lao vào tháng 6/1973.Hòa bình lập lại, “Bé Đi” năm nào giờ đã ở độ tuổi xưa nay hiếm, nhưng ký ức oanh liệt thời hoa lửa vẫn vẹn nguyên trong tâm trí ông.Những kỷ vật và câu chuyện về cuộc đời của anh hùng ấy sẽ mãi là bài học lịch sử vô giá, truyền ngọn lửa yêu nước cùng khát vọng cống hiến cho thế hệ mai sau.


