Bài viết

câu chuyện 58

Nghệ An02/07/2026Bùi Văn Tuấn Anh1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi lớn lên trong những câu chuyện của ông. Không phải lúc nào ông cũng kể, nhưng mỗi khi nhắc đến “thời hoa lửa”, giọng ông lại chậm lại, ánh mắt xa xăm như đang nhìn về một nơi rất xa, rất lâu rồi.

Ông tôi là một người bình dị như bao người khác trong làng. Hằng ngày, ông vẫn chăm sóc vườn tược, vẫn ngồi trước hiên nhà mỗi buổi chiều. Nếu chỉ nhìn vào cuộc sống hiện tại, ít ai nghĩ rằng ông đã từng đi qua một giai đoạn đặc biệt của đất nước – một thời mà tuổi trẻ của ông gắn liền với những năm tháng đầy thử thách.

Tôi nhớ lần đầu tiên mình thực sự chú ý đến câu chuyện của ông là vào một buổi tối mất điện. Cả nhà ngồi quây quần bên nhau, không có tivi, không có điện thoại. Ông bắt đầu kể, không phải như một câu chuyện lịch sử, mà như một ký ức của riêng mình.

Ông nói, ngày ấy ông còn rất trẻ. Khi nhận được lời kêu gọi, ông đã quyết định rời xa gia đình. Quyết định ấy đến nhanh hơn tôi tưởng. Không phải vì ông không suy nghĩ, mà vì ông hiểu rằng đó là điều mình cần làm.

Ông không kể nhiều về những khó khăn cụ thể. Chỉ là những câu nói ngắn gọn: “Ngày ấy vất vả lắm”, “Có những lúc tưởng không qua nổi”. Nhưng chính sự giản dị ấy lại khiến tôi suy nghĩ rất nhiều. Bởi tôi hiểu rằng, có những điều khó có thể diễn tả hết bằng lời.

Có một điều ông nhắc đi nhắc lại, đó là tình đồng đội. Ông nói, trong những năm tháng ấy, mọi người sống dựa vào nhau rất nhiều. Một lời động viên, một hành động nhỏ cũng có thể giúp người khác vượt qua một ngày dài. Đó là thứ tình cảm mà theo ông, cả cuộc đời này cũng khó có thể tìm lại được.

Có lần tôi hỏi ông: “Ông có sợ không?” Ông im lặng một lúc rồi nói: “Ai mà chẳng có lúc sợ. Nhưng lúc đó không nghĩ nhiều được, chỉ biết là phải cố gắng thôi.” Câu trả lời của ông không dài, nhưng khiến tôi nhớ mãi.

Điều khiến tôi ấn tượng nhất không phải là những gì ông kể, mà là những gì ông không kể. Có những lúc ông dừng lại giữa chừng, nhìn xa xăm rồi chuyển sang câu chuyện khác. Tôi không hỏi thêm, nhưng tôi hiểu rằng có những ký ức mà ông chọn giữ lại cho riêng mình.

Sau nhiều năm, ông trở về với cuộc sống bình thường. Ông không coi những gì mình đã trải qua là điều gì quá đặc biệt. Nhưng đối với tôi, đó là cả một câu chuyện lớn – một phần của lịch sử mà tôi được nghe trực tiếp từ người thân của mình.

Những câu chuyện của ông khiến tôi nhận ra rằng, “thời hoa lửa” không chỉ là những sự kiện lớn lao, mà còn là những cuộc đời cụ thể, những con người bình dị đã góp phần tạo nên lịch sử. Mỗi người một câu chuyện, nhưng tất cả đều đáng được ghi nhớ.

Ngày hôm nay, khi chúng tôi được sống trong một môi trường đầy đủ hơn, những câu chuyện ấy càng trở nên ý nghĩa. Nó không chỉ giúp chúng tôi hiểu về quá khứ, mà còn giúp chúng tôi nhìn nhận lại bản thân.

Tôi nghĩ rằng, việc lưu giữ và lan tỏa những câu chuyện “thời hoa lửa” là rất cần thiết. Không chỉ để ghi nhớ, mà còn để thế hệ sau hiểu rằng những gì mình đang có là kết quả của rất nhiều nỗ lực trước đó.

Là một đoàn viên thanh niên, tôi cảm thấy mình có trách nhiệm trong việc tiếp nối những câu chuyện ấy. Dù bằng cách viết lại, kể lại hay chia sẻ qua các phương tiện hiện đại, mỗi người trẻ đều có thể góp phần để lịch sử không bị lãng quên.

Ông tôi vẫn ngồi đó, trước hiên nhà, như bao ngày khác. Những câu chuyện của ông có thể không được kể hết, nhưng những gì ông đã sống thì luôn hiện hữu. Và tôi biết rằng, mình cần phải ghi nhớ, không chỉ bằng lời nói, mà bằng chính cách mình sống mỗi ngày.

Bởi vì, có những điều không cần nói ra hết… nhưng vẫn đủ để thế hệ sau hiểu và trân trọng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn