Câu chuyện 59
Khí phách Hoàng Văn Thụ: “Tôi không có tội!”
Sáng sớm ngày 24/5/1944, Hà Nội chìm trong màn sương mỏng, không gian trở nên tĩnh lặng trước một phiên tòa đã định sẵn kết cục.
Tại pháp trường Tương Mai, người chiến sĩ cộng sản Hoàng Văn Thụ bước ra với dáng vẻ bình thản, hiên ngang. Gương mặt ông không chút sợ hãi, ánh mắt vẫn sáng và đầy tự tin.“Ông có muốn bịt mắt không?”.“Không cần!”.“Ông có muốn nói lời cuối cùng không?”.“Trong cuộc chiến sinh tử giữa chúng tôi là những người mất nước và các ông là kẻ cướp nước thì sự hy sinh của những người như tôi là lẽ đương nhiên. Nhưng hãy nhớ rằng, cuối cùng chúng tôi sẽ chiến thắng”.“Ông có cần rửa tội hay không?”.“Cảm ơn ông, tôi không có tội. Nếu yêu nước, cứu nước là có tội thì những người Pháp hiện giờ đang đấu tranh chống phát xít Đức bên nước ông đều là có tội cả. Ông hãy về hỏi xem họ có tội không?”.Những câu đáp đanh thép của người chiến sĩ cộng sản kiên trung vừa là lời biện hộ cho bản thân, vừa trở thành bản án kết tội chế độ thực dân.Đồng thời, nó còn khiến một viên chức Pháp có mặt khi ấy phải thốt lên: “Quả là một người cộng sản gan dạ”.Trước họng súng quân thù, Hoàng Văn Thụ hô vang lần cuối:“Đảng Cộng sản Đông Dương muôn năm! Việt Nam độc lập muôn năm!”.Tiếng hô như xé tan sương sớm, giải tỏa tâm lý lo sợ, đồng thời cổ vũ tinh thần cho các tù nhân có mặt tại pháp trường.Đồng chí ngã xuống lúc 6 giờ sáng khi cuộc đời mới bước sang tuổi 35, nhưng tinh thần và ý chí cách mạng ấy vẫn sẽ còn mãi trong những trang sử vàng của dân tộc.



