Câu chuyện 6226
Đất nước việt nam ta từ xưa cho tới nay đã phải trải quanhiều cuộc chiến tranh vô cùng khốc liệt .Nhưng dân ta vẫn đứng lên để đấu tranh và giành lại độc lập cho dân tộc.Nước ta đã trải qua những cuộc chiến dài tới hàng tháng để bảo vệ những thứ vốn thuộc về ta .Trong đó cuộc chiến Điện Biên Phủ là trận chiến mà đã để lại trong em rất nhiều ấn tượng, sâu sắc .Thế nhưng khi có chiến tranh là phải có mất mát thì mới có thể giành thắng lợi.Sau khi kết thúc cuộc chiến ấy , đã có những chiến sĩ còn sống sót để trở về, có những chiến sĩ đã nằm lại nơi chiến trườngĐầy lạnh lẽo và trần ngập mùi thuốc súng.Để có thể hiểu được một cách kỹ lưỡng và chi tiết về cuộc chiến ấy em đã đi hỏi thăm những chiến sĩ còn sống sót để được nghe họ kể lại diễn biến của cuộc chiến ấy.Và nhân vật lịch sửmà em muốn kể là cụ Đỗ Cao Phủng,cụ sinh năm 1933 sống xóm 20 ,bãi sậy 3 ,xã Tân Dân. Em đã được cụ kể lại rằng cụ đã đi bộ đội năm 19 tuổi ,cụ đã tham gia vào quân tình nguyện trong cuộc kháng chiến chống Pháp. Sau đó cụ vào sư đoàn 304 rồi tiếp tục chuyển sang sư đoàn 335.Cuộc sống ở trong đó rất khó khăn và thiếu thốn lương thực . Rồi cụ tiếp tục kể cho em nghe về cuộc chiến ở Điện Biên Phủ. Cụ là người đã trực tiếp chiến đấu hoặc đó và đã sống sót để trở về kể lại cho em nghe em về những thắng lợi và Chiến dịch ĐôngXuân năm 1953 - 1954.

Để có thể hiểu được cuộc chiến ở Điện Biên Phủ thì ta phải cần biết được Điện Biên Phủ nằm ở vùng nào . Điện Biên Phủ nằm ở vùng Tây Bắc, phía bắc giáp với Lai Châu ,phía Tây giáp với Lào, phía Nam giáp với Sơn la và phía đông giáp với tuần giáo. Ở giữa vùng Tây Bắc có một cánh đồng mường Thanh rất đẹp,là nơi có loại gạo ngon nhất miền Bắc. Chính vì thế đây là là nơi mà kẻ địch muốn chiếm đóng để áng ngữ nào và Trung Quốc tránh cho họ tiếp viện cho dân ta đánh Pháp . Còn điều thứ hai đó là nơi đây kẻ địch có thể lợi dụng được thế mạnh là nơi giáp Lào và áng ngữ chính phủ ta lúc bấy giờ đang ở trên Thái Nguyên, và để ngăn chặn việc tiếp tế từ Thanh Hóa về để phục vụ cho chính phủ cho nên chúng phải chiếm được Điện Biên Phủ . Vì thế hai tướng La-va và Đờ-cát làm nhiệm vụ lên kế hoạch chiếm Điện Biên Điện Biên Phủ lần 2, sau lần đầu tiên Điện Biên Phủ giải phóng năm 1949 ,là cuộc giải phóng Tây Bắc. Nhưng định lại muốn chiếm lại Chinh phục ta muốn phải đánh bằng được và ra kế hoạch giải phóng Điện Biên Phủ trong hai ngày một đêm.Đó là tình hình của Điện Biên Phủ còn về quân ta theo nghị quyết của Đảng chính phủ giao cho sư đoàn 304, 308, 312, 335 và 355 làm nhiệm vụ hành quân từ Thanh Hóa, nghệ Tĩnh, nghệ An qua đường Hòa Bình lên Sơn la để đến Điện Biên Phủ bằng cách đi bộ, không có xe cộ, tất cả các loại pháo như pháo cao xạ, pháo bắn máy bay, các loại pháo cỡ 105 và 120 li đều phải đi bộ. Rồi đến vùng đồi núi thì tất cả phải tập trung dọn đường cho pháo đi ,nếu chỗ nào không đi được thì phải đùn qua. Đó là về quân ta, còn về phía quân địch thì chúng có 16.000 người gồm quân Pháp và quân ngụy trong đó có tưởng Đờ- cát và 16 sĩ quan tùy tùng. Vì thế Đảng ta mới ra quyết tâm đánh nhanh, thắng nhanh. Khi có lệnh của nhà nước, ông Võ Nguyên giáp đã cho quân hành quân vào trận địa sau khi quân ta hành quân vào trận địa tất cả đã bố trí pháo để tấn công địch nhưng ông Võ Nguyên giáp đã lên trận địa để xem tình hình địch như thế nào ở đánh như thế nào và có thể đánh được không ông đã lên xem xét tình hình giáp mặt trong 11 ngày đêm để xem xét tình hình Điện Biên Phủ. Trong khi đó Điện Biên Phủ tiếp tục xây dựng không sự bằng bê tông cốt sắt và tiếp tục tăng viện trợ ,tăng máy bay ,tăng pháo, lực lượng cổ địch nếu cân đối thì sẽ mạnh hơn quân mình. Còn quân mình thì không có xe tăng, không có máy bay ,còn pháo thì có nhưng không bằng của địch chân thì chân đất ,gạo thì gánh bằng vai ,lực lượng của mình nhìn chung là yếu hơn so với địch. Ông Võ Nguyên giáp đã trăn trở nhiều đêm đến đêm cuối ông quyết định đã không thực hiện kế hoạch của đảng, nhà nước ông đã báo cáo cho Đảng và chính phủ để xin ý kiến của ông là đánh chắc, thắng chắc trong 56 ngày đêm, do lực lượng giữa ta và địch là không cân xứng nên không thể đánh nhanh được, phải thắng mọi trận mà không được thua bất kỳ trận nào. Đầu tiên quân ta đã hành quân vào đó rồi bố trí tất cả quân đội và pháo binh rút về sau, nhưng ông Giáp lại cho kéo pháo ra, bộ đội ra ngoài tập kết và đưa sư đoàn 308 đánh thẳng vào thủ đô Lào, vậy tại sao ông lại đưa thế. Về phe địch ,chúng tuyển quân ta không đánh được vậy nên chúng khinh địch. Một thời gian sau ông giáp đưa quân vào giáp Điện Biên Phủ và bao vây bốn phía không cho địch chui đầu lên ông vừa cho phòng thủ ,vừa tấn công còn pháo chỉ chờ lệnh là bắn thẳng vào có điểm cố định. Vậy nếu trong 56 ngày đêm định chỉ ở dưới hầm ,nếu có đi tấn công ở đâu thì đều bị quân ta tiêu diệt hết ,ông cho pháo cao xạ bắn máy bay thả dù thực phẩm của địch nhưng lại toàn rơi vào trận địa của ta ,60% là quân ta ăn số lương thực ấy ông cho pháo cao xạ bắn vào sân bay để tiêu diệt một số máy bay và một vài địch, sau đó ông cho ra lạnh tấn công đồi him Lam và về phía tây để đợt 1 có thể giải quyết hai cứ điểm đợt 2 là ông đánh vào những cứ điểm xung quanh Điện Biên Phủ để chặn hết cứ điểm khiến cho quân địch run sợ ,cuối cùng ông ra lệnh tấn công đợt 3, đến 22 giờ là kết thúc cuộc chiến Điện Biên Phủ, đúng 22 giờ quân ta vào hầm đờ cát và sử dụng tiếng Pháp bắt Quân lịch đầu hàng trong đó tướng Đờ-cát và tất cả các tướng dưới trướng đều cầm cờ trắng đầu hàng rồi dân ra đường để hoan hô các cơ chiến sĩ Điện Biên. Kết quả của cuộc chiến là quân ta tiêu diệt ,bắt được 16.000 quân địch và 62 máy bay thu hồi và phá hủy 10 khẩu súng phun lửa sau đó quân ta hành Quân về xuôi tất cả các chiến sĩ đều được bác hồ phong tặng danh hiệu chiến Điện Biên Phủ Em có một số hình về những bằng khen mà cụ Đỗ Cao Phủng đã đạt được như:



