Bài viết

Câu chuyện 75

NHỮNG BÀN TAY PHÍA SAU THẢM KỊCH KHMER ĐỎ

An Giang26/06/2026Đoàn xã Hòa Hưng (Đoàn xã Hòa Hưng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Campuchia từng ghi dấu một trong những chương đen tối nhất lịch sử nhân loại khi chế độ diệt chủng Khmer Đỏ trỗi dậy vào tháng 4/1975.

Trong đó, vai trò của Tổng thống Richard Nixon và Cố vấn An ninh Quốc gia Henry Kissinger được xem là nhân tố then chốt dẫn đến thảm kịch này.

Năm 1969, Nixon bắt đầu đẩy mạnh chiến dịch ném bom vào Campuchia như một phần của chính sách Việt Nam hóa chiến tranh.

Những mệnh lệnh sắt đá được đưa ra với yêu cầu: không giới hạn về ngân sách và khoảng cách, nhắm vào bất cứ thứ gì di chuyển.

Từ năm 1965 đến 1973, Không quân Hoa Kỳ đã thực hiện hơn 230.000 phi vụ, trút xuống vùng nông thôn Campuchia khoảng 500.000 tấn bom (gần bằng số bom mà nước này thả xuống Thái Bình Dương trong Thế chiến II).

Mục tiêu được công bố là quân đội Bắc Việt và Mặt trận Giải phóng Dân tộc, nhưng hậu quả trực tiếp lại là sự thương vong của hàng vạn dân thường vô tội.

Chính sự tàn phá này đã làm sụp đổ cấu trúc xã hội vốn mong manh tại đây. Những người nông dân mất gia đình vì bom đạn sau đó trở thành nguồn tuyển mộ dồi dào cho Pol Pot.

Khmer Đỏ khéo léo dùng nỗi đau để tuyên truyền, biến nhóm phiến quân nhỏ bé thành đội quân hùng hậu 200.000 người vào năm 1973.

Sự can thiệp của Nixon không những không ngăn chặn được cộng sản mà còn trực tiếp nuôi dưỡng một thế lực cực đoan gấp nhiều lần.

Khi chiếm Phnom Penh năm 1975, Pol Pot đã đặt lại đồng hồ về “Năm số 0”, đồng thời sát hại khoảng 1,7 triệu người (tương đương 21% dân số).

Thế nhưng, ngay cả khi tội ác bị phơi bày, Washington vẫn chọn lối ứng xử đầy toan tính thực dụng.

Sau khi quân tình nguyện Việt Nam lật đổ chế độ này năm 1979, vì muốn kiềm chế nước ta, Mỹ đã quay sang bảo trợ tàn quân Pol Pot tại biên giới Thái Lan.

Trên mặt trận ngoại giao, Nhà Trắng vận động để Khmer Đỏ giữ ghế đại diện tại Liên Hợp Quốc suốt 11 năm (1979–1990), đồng thời từ chối dùng từ “diệt chủng” cho đến tận năm 1989 để duy trì quan hệ với tổ chức này.

Về quân sự, Mỹ đóng vai trò điều phối, giúp Trung Quốc viện trợ khoảng 100 triệu USD mỗi năm cho du kích Khmer Đỏ trong suốt thập niên 1980.

Ngoài ra, Washington cũng trực tiếp tài trợ hơn 85 triệu USD cho các nhóm liên minh với phe Pol Pot để duy trì áp lực quân sự.

Đáng phẫn nộ hơn, Mỹ còn gây sức ép để các tổ chức quốc tế cung cấp nguồn viện trợ “nhân đạo” trị giá hàng chục triệu USD vào các trại tị nạn vùng biên.

Thực chất, lượng lương thực và thuốc men này dùng để nuôi dưỡng hàng vạn tay súng Khmer Đỏ, giúp chúng phục hồi sau chiến đấu.

Sự bao che này khiến công lý bị trì hoãn hàng thập kỷ, minh chứng cho một giai đoạn ngoại giao tàn nhẫn, nơi mạng sống con người bị đặt thấp hơn các toan tính địa chính trị.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn