Câu chuyện 81
CHUYỆN VỀ NGƯỜI LÍNH LẤY THÂN MÌNH LÀM VẬT DẪN ĐIỆN, GIỮ VỮNG MẠNG LƯỚI THÔNG TIN
Có một người lính với vóc dáng nhỏ bé, từng bị từ chối nhập ngũ ba lần vì chỉ nặng vỏn vẹn 37kg.
Cũng chính người lính ấy đã lấy thân mình làm vật dẫn điện, giữ vững mạng lưới liên lạc trong suốt 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị.
Không ai khác, đó chính là Anh hùng LLVTND Trần Duy Hoan - người nối mạch thông tin bằng cả mạng sống của mình.
“Mới tròn 9 tuổi, tôi mất bố, mất mẹ vì giặc Pháp, lúc đấy chỉ mong lớn thật nhanh để được xung phong nhập ngũ trả thù cho bố mẹ.”
“Sau 3 lần xét tuyển tôi đều không đủ cân nặng. Đến lần thứ 4, tôi đành gian lận, nhờ bạn cùng xã đi cân hộ thì mới đạt tiêu chuẩn.”
Tháng 10/1968, sau khi “vượt rào” thành công để nhập ngũ, anh lính trẻ Trần Duy Hoan được điều về Tiểu đoàn 80, Trung đoàn 134.
Giữa tọa độ lửa Quảng Trị (1972), nơi bom đạn cày xới liên tục từ 6h sáng đến 18h tối, nhiệm vụ của ông và đồng đội là phải bảo vệ bằng được đường dây liên lạc, thứ mà các ông coi như một phần cơ thể của bản thân.
“Là lính thông tin, anh em chúng tôi luôn coi đường dây như là ruột của mình, cột xà như xương sống, cuộn dây cái kìm là vũ khí. Mưa bom bão đạn, lính thông tin vẫn tiến lên phía trước.”
Không dừng lại ở đó, ông Hoan cùng đồng đội còn kiêm luôn việc dọn bom. Gặp bom bi chưa nổ, các chiến sĩ phải bò xuống hầm, dùng dây điện buộc vào rồi lôi lên ném ra xa.
Vì toàn bộ hệ thống chủ yếu là dây cáp, dây bọc và dây trần, nên rất dễ bị ảnh hưởng bởi bom đạn của địch.
Địch phá, ta nối; đầu này vừa xong, đầu kia đã đứt. Có những đoạn dây ngắn chỉ 1-2 mét mà chi chít tới hơn chục mối nối dã chiến.
Đỉnh điểm là ngày 20/6/1972, khi một cuộc gọi hỏa tốc từ Hà Nội truyền vào chiến trường bị gián đoạn do đứt cáp. Không chút do dự, ông Hoan đã đưa hai đầu dây vào miệng, dùng răng cắn chặt để dòng điện chạy qua cơ thể mình.
“Lúc đấy tôi đâu nghĩ được nhiều, chỉ nghĩ làm sao cho thông tin đến thật nhanh. Nếu chậm một phút thôi… sẽ có rất nhiều đồng đội ngã xuống”
Cuộc gọi 5 phút vừa dứt cũng là lúc ông đổ gục, toàn thân co rúm, ngất lịm đi.
Với hành động dũng cảm này, Tổ trưởng Trần Duy Hoan đã giúp mệnh lệnh của Bộ chỉ huy truyền đi nguyên vẹn, góp phần vào chiến thắng quyết định của Chiến dịch Xuân - Hè 1972.
Sau này khi cấp trên hỏi “Bom đạn ác liệt thế, đồng chí có sợ hy sinh không?” Ông chỉ mỉm cười đáp:
“Báo cáo Thủ trưởng em ngậm vào răng nghiến chặt lại, điện giật gần chết. Em đang nối một mối dây bằng cả cuộc đời em”
Được phong tặng danh hiệu Anh hùng LLVTND năm 1973, khi về với cuộc sống đời thường, ông vẫn lặng lẽ làm công tác khuyến học, tiếp tục trở thành người truyền lửa cho thế hệ hôm nay về một thời đạn bom khốc liệt: nơi mạng lưới thông tin được giữ vững bằng chính máu thịt của những con người quả cảm.



