Câu chuyện ân tình
CCB Trần Bảo Tuấn và Liệt sỹ Vũ Xuân Hùng, phường Nông Tiến cùng học lớp 10 trường cấp 3 Tân Trào (thị xã Tuyên Quang cũ). Tháng 5-1978, cả 2 đều xung phong nhập ngũ và được biên chế vào Trung đoàn 277, Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Hà Tuyên, đóng quân tại Vị Xuyên (Hà Giang). Tháng 8-1978, cả hai bổ sung về Trung đoàn 567, Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Cao Bằng, Tuấn về trung đội vệ binh, Hùng về tiểu đoàn 2. Chiến tranh biên giới nổ ra, đồng chí Hùng hy sinh ngày 26-2-1979 tại Đồi 244 đèo Khau Chỉa.
Sau khi xuất ngũ, trở về quê nhà, trong một lần thăm gia đình liệt sỹ Hùng, bố Hùng đã nắm tay ông Tuấn và các đồng đội, nói: “Bác nhờ các con đưa thằng Hùng về nhà, nó xa nhà, xa bố mẹ lâu quá rồi, nó là anh cả phải gần các em...”. Sau nhiều lần bàn bạc, cuối năm 2007, CCB Tuấn và đồng đội đã cùng gia đình Hùng đi Cao Bằng đưa anh về.
Chào đón đoàn nơi miền biên viễn là cơn mưa chiều xối xả kèm gió bấc thổi ào ạt mang theo cái lạnh thấu xương cùng nhiều trở ngại về đường xá trơn trượt, thủ tục bốc hài cốt. Tại thời điểm đó các gia đình liệt sỹ chưa được phép tự mang hài cốt về quê hương. Trên đường xin thủ tục, đã có lúc các anh rơi vào bế tắc, tưởng rằng phải bỏ cuộc giữa chừng. Song, với sự trợ giúp tận tình của đồng đội, bà con dân bản, việc cất bốc hài cốt diễn ra thuận lợi. Sau gần 30 năm rời xa quê hương, các anh đã đưa được hài cốt Liệt sỹ Hùng về đất mẹ.
Câu chuyện của Cựu chiến binh Trần Bảo Tuấn, Trần Văn Quang chỉ là 2 trong số hàng trăm, hàng nghìn người lính Cụ Hồ đã tham gia sự nghiệp chiến đấu bảo vệ Tổ quốc. Chiến tranh qua đi nhưng họ - những người lính không bao giờ quên kỷ niệm chiến trường, thời khắc chiến đấu anh dũng cùng những đau thương mất mát của đồng đội. CCB Nguyễn Văn Toán, Trưởng Ban liên lạc Trung đoàn 567 tỉnh chia sẻ: “Hàng năm, Ban liên lạc vẫn tổ chức các chuyến thăm lại chiến trường, gặp lại đồng đội và cùng nhau ôn lại những ngày tháng thanh xuân tham gia kháng chiến, giữ chủ quyền dân tộc. Tuy nhiên, 3 năm nay đều phải tạm gác lại vì dịch bệnh nhưng không vì thế mà chúng tôi buồn bởi trong tim mỗi người lính, những năm tháng chiến đấu tại chiến trường biên cương là những ký ức không bao giờ quên”.



