Người có công giúp đỡ cách mạng

CÂU CHUYỆN: ÁNH LỬA BÊN BÁC

CÂU CHUYỆN: ÁNH LỬA BÊN BÁC

Thái Nguyên07/04/2026Đoàn Thanh niên Trường Mầm non Hoàng Nông (Đoàn Thanh niên Trường Mầm non Hoàng Nông)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày xưa, trong những năm chiến tranh gian khổ, người ta gọi đó là thời hoa lửa. Khắp nơi có bom đạn, nhưng cũng có rất nhiều tấm lòng dũng cảm và yêu thương.

Trong một căn lán nhỏ giữa núi rừng, Hồ Chí Minh đang ngồi bên bếp lửa. Ngọn lửa cháy bập bùng, soi sáng khuôn mặt hiền từ của Bác.

Đêm ấy trời rất lạnh.

Bỗng có một chú bộ đội trẻ đi tuần tra trở về. Áo chú mỏng, người run lên vì rét. Thấy vậy, Bác gọi lại gần:

“Cháu vào đây sưởi ấm với Bác.”

Chú bộ đội ngại ngùng:

“Thưa Bác, cháu không dám làm phiền ạ.”

Bác mỉm cười:

“Không có gì là phiền cả. Chúng ta cùng sưởi lửa cho ấm.”

Chú bộ đội ngồi xuống bên bếp. Bác còn lấy thêm củi, nhẹ nhàng cho vào bếp để lửa cháy to hơn.

Một lúc sau, Bác hỏi:

“Ở ngoài kia có vất vả không cháu?”

Chú bộ đội đáp:

“Thưa Bác, có khó khăn nhưng chúng cháu luôn cố gắng.”

Bác gật đầu, ánh mắt đầy yêu thương:

“Các cháu vất vả vì đất nước. Bác rất thương và tự hào về các cháu.”

Ngọn lửa trong bếp lúc này cháy sáng hơn. Nhưng trong lòng chú bộ đội, còn có một ngọn lửa khác đang cháy – đó là tình thương của Bác Hồ.

Từ đêm ấy, chú bộ đội càng cố gắng hơn, quyết tâm bảo vệ đất nước.

Và giữa thời hoa lửa, chính tình yêu thương của Bác đã trở thành ánh lửa ấm áp nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn