Bài viết

CÂU CHUYỂN BÁC ❤️ Một lần nhớ mãi

❤️ Tóm tắt: Một lần nhớ mãi Đầu năm 1967, Bác Hồ về thăm Thái Bình và gặp một vài sự cố trên đường đi. Bác luôn vui vẻ, giản dị và không muốn làm phiền cán bộ địa phương. Khi được sắp xếp ngồi ghế “ưu tiên”, Bác dí dỏm nhắc mọi người tránh hình thức. Trong bữa cơm, Bác vẫn dùng cơm nắm mang theo từ Hà Nội. Bác nhẹ nhàng nhắc cán bộ phải trung thực, không phô trương và nói đúng sự thật. Câu chuyện cho thấy Bác rất gần gũi, tinh tế và giản dị trong cuộc sống. Em học được ở Bác bài học sống chân thành, tiết kiệm và không hình thức.

Cao Bằng14/08/2026Xã Lượng Minh (Đoàn xã Lượng Minh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
CÂU CHUYỂN BÁC ❤️ Một lần nhớ mãi

CÂU CHUYỂN BÁC ❤️ Một lần nhớ mãi

Đầu năm 1967, Bác Hồ về thăm Thái Bình. Trên đường đi, chuyến canô gặp sự cố nên Bác phải chuyển sang thuyền nan để vào bờ. Bác vẫn vui vẻ, nhẹ nhàng nói đùa khiến mọi người cảm thấy gần gũi và bớt căng thẳng.

Khi đến địa phương, cán bộ sắp xếp cho Bác ngồi chiếc ghế “ưu tiên”, nhưng chiếc bàn quá chật khiến Bác khó đứng lên. Bác dí dỏm nói: “Ghế ưu tiên nên người không nhúc nhích…”, làm mọi người vừa vui vừa hiểu được lời nhắc nhở của Bác về sự giản dị, thiết thực.

Đến bữa cơm, Bác vẫn dùng cơm nắm mang theo, không muốn làm phiền địa phương. Thấy cán bộ khen món dưa rất ngon, Bác mỉm cười tiết lộ: “Dưa này không phải dưa Thái Bình đâu. Dưa Bác đem từ Hà Nội về đấy…”. Mọi người lúc ấy mới hiểu Bác luôn quan sát và nhắc nhở cán bộ phải trung thực, tránh hình thức và không nên nói quá sự thật.

Câu chuyện tuy giản dị nhưng để lại bài học sâu sắc. Bác Hồ luôn gần gũi, vui vẻ, tiết kiệm và tinh tế trong cách giáo dục cán bộ. Qua đó, em học được cách sống chân thành, giản dị, không phô trương và luôn nói đúng sự thật.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn