Câu chuyện Bác Trương Văn Hiệp
Trong người ông Sáu Hiệp còn sót lại 5 vết thương. Trên khuôn mặt hiền lành là vết lõm sâu bên má phải do mảnh đạn. Cánh tay trái hơi cong, lớp da sần sùi chằng chịt sẹo. Dưới cổ, vết xoáy tròn vẫn còn hằn lại từ viên đạn năm xưa. Đôi chân tập tễnh, các bác sĩ chụp phim từng bảo trong đầu ông vẫn còn sót mảnh kim loại, mỗi khi trời trở gió là đau nhức. Thế nhưng ông thường gạt đi, chỉ mỉm cười: "Quen rồi, nay cũng hết đau luôn, còn sống là may mắn".
Trong ký ức ông còn in sâu trận đánh đồn Mả Tổ (xã Tịnh Sơn, Sơn Tịnh ngày trước). Trận này, ông đã dùng trung liên diệt được nhiều lính địch. Nhưng đó cũng là trận ông phải hứng mảnh pháo vào má, ngất đi giữa chiến trường, đất đá phủ kín người. Có đến 3 người đồng đội thân thiết, trong đó có đại đội phó, ngã xuống ngay bên cạnh. "Máu của anh em vương trên vai áo tôi, nóng hổi… Tôi gắng vác khẩu súng của đồng đội về căn cứ, coi như mang một phần linh hồn họ về", ông nhớ lại.
Một lần khác, năm 1968 ở xã Sơn Long (trước đây thuộc H.Tiên Phước, Quảng Nam), sau trận càn, đối phương trú trong ngôi làng. Đêm đó, đơn vị ông bí mật di chuyển, ém quân đánh địch. Ngay trong đêm, máy bay trực thăng đối phương thả pháo sáng phát hiện đội hình, bổ nhào xuống và trút đạn đại liên như mưa. Ông Hiệp trụ lại, kê nòng trung liên hướng lên bắn trả quyết liệt nhưng trúng đạn gãy tay, thủng cổ, bị thương cả chân. Lúc ông bị thương, đại đội trưởng tiếp quản khẩu trung liên quét vào sườn địch. Sau đó, vì vết thương quá nặng buộc ông phải ra Bắc điều trị. "Chắc nhờ số trời nên tôi còn sống", ông cười hiền, đôi mắt ánh lên sự an nhiên.
Trong ký ức ông còn in sâu trận đánh đồn Mả Tổ (xã Tịnh Sơn, Sơn Tịnh ngày trước). Trận này, ông đã dùng trung liên diệt được nhiều lính địch. Nhưng đó cũng là trận ông phải hứng mảnh pháo vào má, ngất đi giữa chiến trường, đất đá phủ kín người. Có đến 3 người đồng đội thân thiết, trong đó có đại đội phó, ngã xuống ngay bên cạnh. "Máu của anh em vương trên vai áo tôi, nóng hổi… Tôi gắng vác khẩu súng của đồng đội về căn cứ, coi như mang một phần linh hồn họ về", ông nhớ lại.
Một lần khác, năm 1968 ở xã Sơn Long (trước đây thuộc H.Tiên Phước, Quảng Nam), sau trận càn, đối phương trú trong ngôi làng. Đêm đó, đơn vị ông bí mật di chuyển, ém quân đánh địch. Ngay trong đêm, máy bay trực thăng đối phương thả pháo sáng phát hiện đội hình, bổ nhào xuống và trút đạn đại liên như mưa. Ông Hiệp trụ lại, kê nòng trung liên hướng lên bắn trả quyết liệt nhưng trúng đạn gãy tay, thủng cổ, bị thương cả chân. Lúc ông bị thương, đại đội trưởng tiếp quản khẩu trung liên quét vào sườn địch. Sau đó, vì vết thương quá nặng buộc ông phải ra Bắc điều trị. "Chắc nhờ số trời nên tôi còn sống", ông cười hiền, đôi mắt ánh lên sự an nhiên.



