Câu chuyện Bác Tư
Kể về câu chuyện lúc Bác tham gia chiến đấu
Ở một làng quê nhỏ thuộc tỉnh Quảng Trị – mảnh đất từng là “tọa độ lửa” trong chiến tranh – có bác Lê Văn Tư, nguyên là thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn.
Năm 1968, khi mới tròn 18 tuổi, bác tình nguyện rời mái trường, gia nhập lực lượng thanh niên xung phong. Nhiệm vụ của đơn vị là mở đường, san lấp hố bom, vận chuyển lương thực và đạn dược ra tiền tuyến. Những con đường giữa rừng sâu ngày đêm hứng bom đạn. Có những đêm mưa rừng xối xả, cả đơn vị phải dùng tay không để lấp hố bom kịp cho đoàn xe qua.
Bác Tư từng kể lại rằng điều đáng sợ nhất không phải là bom rơi, mà là khi nghe tiếng máy bay gầm rú mà không biết quả bom sẽ rơi xuống đâu. Thế nhưng, giữa khói lửa, tình đồng đội lại sáng lên hơn bao giờ hết. Họ chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm, cùng hát vang những bài ca cách mạng để quên đi nỗi sợ.
Một lần, trong khi làm nhiệm vụ, bác bị thương do mảnh bom găm vào chân. Sau nhiều tháng điều trị, bác trở về quê với thương tật vĩnh viễn. Dù vậy, bác chưa bao giờ coi đó là mất mát, mà xem đó là một phần ký ức không thể quên của tuổi trẻ.



