Bài viết

Câu chuyện bác Việt kể

Hưng Yên31/12/2025Nguyễn Thị Mỹ Duyên - 11A22 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiều thứ bảy tuần trước, em có đến nhà bác LƯU HUY VIỆT, là cựu chiến binh trong thôn . Bác năm nay hơn 69 tuổi, từng tham gia kháng chiến chống Mỹ những năm 1975. Bác rất vui khi bọn em đến hỏi chuyện.

Bác kể rằng lúc nhập ngũ bác mới 19 tuổi. Khi vào chiến trường, điều khó nhất với bác không phải là sợ bom đạn mà là thiếu thốn đủ thứ: thiếu nước, thiếu gạo và cả thuốc men. Bác nói có những hôm cả đơn vị phải đi bộ cả ngày trong rừng, vừa đi vừa cảnh giác vì máy bay địch có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.

Bác nhớ nhất một lần đơn vị của bác phải vượt qua một đoạn sông trong đêm. Trời rất tối, bom vẫn nổ xa xa. Mọi người phải bám vào nhau để không bị cuốn trôi. Bác bảo lúc đó ai cũng sợ nhưng không ai bỏ cuộc, vì sau lưng là đồng bào và gia đình đang chờ mình bảo vệ.

Khi kể đến đồng đội, giọng bác chậm lại. Bác nói có những người bạn thân cùng nhập ngũ nhưng đã không thể trở về. Bác bảo điều khiến bác day dứt nhất là không thể nhắn lời chào cuối với họ vì chiến sự quá gấp. “Nhưng các cháu phải nhớ, những hi sinh đó là để mình có cuộc sống bình yên hôm nay,” bác nói.Cuối buổi, bác dặn bọn em rằng dù sinh ra trong thời bình nhưng vẫn phải biết trân trọng quá khứ, biết ơn những người đã ngã xuống. Bác cũng rất vui khi trường tổ chức hoạt động này vì giúp thế hệ trẻ hiểu hơn về chiến tranh.


Chiều thứ bảy tuần trước, em có đến nhà bác LƯU HUY VIỆT, là cựu chiến binh trong thôn . Bác năm nay hơn 69 tuổi, từng tham gia kháng chiến chống Mỹ những năm 1975. Bác rất vui khi bọn em đến hỏi chuyện.

Bác kể rằng lúc nhập ngũ bác mới 19 tuổi. Khi vào chiến trường, điều khó nhất với bác không phải là sợ bom đạn mà là thiếu thốn đủ thứ: thiếu nước, thiếu gạo và cả thuốc men. Bác nói có những hôm cả đơn vị phải đi bộ cả ngày trong rừng, vừa đi vừa cảnh giác vì máy bay địch có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.

Bác nhớ nhất một lần đơn vị của bác phải vượt qua một đoạn sông trong đêm. Trời rất tối, bom vẫn nổ xa xa. Mọi người phải bám vào nhau để không bị cuốn trôi. Bác bảo lúc đó ai cũng sợ nhưng không ai bỏ cuộc, vì sau lưng là đồng bào và gia đình đang chờ mình bảo vệ.

Khi kể đến đồng đội, giọng bác chậm lại. Bác nói có những người bạn thân cùng nhập ngũ nhưng đã không thể trở về. Bác bảo điều khiến bác day dứt nhất là không thể nhắn lời chào cuối với họ vì chiến sự quá gấp. “Nhưng các cháu phải nhớ, những hi sinh đó là để mình có cuộc sống bình yên hôm nay,” bác nói.Cuối buổi, bác dặn bọn em rằng dù sinh ra trong thời bình nhưng vẫn phải biết trân trọng quá khứ, biết ơn những người đã ngã xuống. Bác cũng rất vui khi trường tổ chức hoạt động này vì giúp thế hệ trẻ hiểu hơn về chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn