Cựu chiến binh

Câu chuyện Bệnh binh 2/3 - Trần Văn Dân

Lào Cai15/12/2025Hoàng Diệu Ly (Đoàn xã Trấn Yên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

TRẦN VĂN DÂN

(Sinh ngày 15/9/1953 – Bệnh binh hạng 2/3)

Ông Trần Văn Dân sinh ra trong những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Tuổi thơ của ông gắn với tiếng bom, tiếng súng và những đoàn quân nối dài trên những con đường làng. Chính hoàn cảnh ấy đã sớm hun đúc trong ông ý chí kiên cường và tinh thần sẵn sàng lên đường khi Tổ quốc cần.

Tháng 5/1972, ông nhập ngũ và được huấn luyện tại Bắc Thái, thuộc Sư đoàn 304B – Tiểu đoàn 61. Suốt ba tháng huấn luyện, ông cùng đồng đội rèn luyện giữa thao trường nắng lửa, làm quen với kỷ luật quân đội và chuẩn bị tinh thần cho những chặng đường phía trước. Chưa kịp quen hết với nhịp sống thao trường, đến tháng 8/1972, ông lại vượt dốc, băng rừng sang Lào, chính thức bước vào Chiến trường C – nơi hiểm nguy luôn cận kề.

Đến tháng 6/1974, ông trở về Nghệ An tiếp tục huấn luyện. Nhưng sự yên ổn chẳng kéo dài. Tháng 1/1975, ông lại khoác súng lên vai, hành quân thẳng vào Chiến trường B trong Nam, bước vào những ngày tháng quyết liệt cuối cùng của cuộc kháng chiến chống Mỹ.

Trong Chiến dịch Tây Nguyên năm 1975, khi khí thế tiến công dâng cao, quân ta liên tiếp mở các mũi đánh lớn, ông bị đạn xuyên qua chân trong một trận chiến ác liệt. Vết thương ấy tưởng chừng đã lành theo năm tháng, nhưng mỗi khi trời trở gió, cơn đau lại âm ỉ nhắc ông nhớ về những ngày bom đạn không thể nào quên.

Sau hai tháng điều trị dưỡng thương, đến tháng 5/1975, ông trở lại đơn vị, đóng quân tại Sông Bé – Lai Khê, thuộc Đại đội 2, Tiểu đoàn 1, Trung đoàn 174, Sư đoàn 316, tiếp tục thực hiện nhiệm vụ trong giai đoạn đất nước vừa giành được hòa bình nhưng vẫn còn nhiều thử thách.

Năm 1976, ông ra Bắc, đóng quân tại Sư đoàn bộ Nghĩa Lộ. Trong các năm 1977–1978, ông được điều động lên Than Uyên, tiếp tục công tác trong điều kiện vô cùng gian khổ của thời kỳ hậu chiến, khi đất nước còn bộn bề khó khăn.

Đến tháng 2/1979, chiến sự bùng nổ tại biên giới phía Bắc, ông có mặt tại Sa Pa (Lào Cai), trực tiếp tham gia những trận đánh khốc liệt, góp phần bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.

Tháng 4/1979, đơn vị rút về Viện Bảo Thắng (ngã ba Bắc Ngầm). Giữa những ngày gian lao ấy, ông nhận được sự động viên vô cùng quý giá: người con gái nơi quê nhà – thanh mai trúc mã của ông – vượt quãng đường xa xôi lên thăm. Hai người duy trì liên lạc qua những lá thư viết tay, băng rừng vượt núi đến với nhau. Những dòng chữ mộc mạc, chân thành ấy đã trở thành nguồn động viên tinh thần bền bỉ, giúp ông thêm vững vàng, bình thản vượt qua những tháng ngày khắc nghiệt của đời lính.

Năm 1980, ông xây dựng gia đình với chính người con gái năm tháng ấy – người đã trở thành hậu phương vững chắc cho ông suốt cuộc đời binh nghiệp.

Năm 1984, đơn vị ông rút về Cam Đường (Bến Đền). Sau năm 1988, tiếp tục hành quân về Bảo Yên.

Và đến năm 1989, ông chính thức ra quân, khép lại 17 năm quân ngũ – 17 năm tuổi xuân gửi trọn cho rừng núi, cho tiếng súng, cho trách nhiệm với non sông đất nước.

Giờ đây, trong cuộc sống đời thường yên bình, ông Trần Văn Dân vẫn mang trên mình vết thương chiến trường Tây Nguyên. Mỗi khi trái gió trở trời, cơn đau lại âm ỉ nhắc về một thời oanh liệt đã qua. Nhưng chính những vết thương ấy cũng là chứng tích sống động cho một chặng đường chiến đấu kiên cường – nơi ý chí, lòng dũng cảm và tình yêu Tổ quốc đã viết nên cuộc đời người lính.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn