Bài viết

CÂU CHUYỆN “BÔNG HOA ĐỎ GIỮA THỜI HOA LỬA”

Đà Nẵng18/12/2025NGUYỄN NỮ HÀ TRINH - CHI ĐOÀN TRƯỜNG MN TRÍ NHÂN (PHƯỜNG AN KHÊ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
CÂU CHUYỆN “BÔNG HOA ĐỎ GIỮA THỜI HOA LỬA”

Những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, ở vùng Đất Đỏ (Bà Rịa – Vũng Tàu) có một cô gái trẻ tên Võ Thị Sáu. Sáu sinh ra trong một gia đình nghèo nhưng đầy nghĩa tình. Từ nhỏ, chị đã quen với tiếng sóng biển và những con đường đất đỏ sẫm màu nắng gió.

Dù mới mười bốn tuổi, chị đã chứng kiến bao cảnh đau thương: người dân bị giặc bắt, nhà cửa bị đốt phá, lúa trên đồng chưa kịp chín đã bị cày nát dưới bước chân quân thù. Một buổi chiều, khi nhìn về phía làng đang chìm trong khói và tiếng kêu khóc, Sáu nắm chặt bàn tay, nói với các anh chị trong đội du kích:

“Quê mình đau thế này, mình phải làm gì chứ? Nếu ai cũng sợ, ai cũng đứng nhìn, thì làm sao quê mình có ngày bình yên?” Từ lúc ấy, chị xin được tham gia cách mạng. Ban đầu là những việc nhỏ: đưa thư, dẫn đường, canh gác. Nhưng nhờ sự nhanh nhẹn và thông minh, chị dần trở thành một chiến sĩ du kích gan dạ. Nhiều lần, chị đã mưu trí thoát khỏi vòng vây của giặc, bảo vệ được đồng đội và cứu giúp cả dân làng.

Người dân Đất Đỏ luôn nhớ hình ảnh cô gái nhỏ với đôi mắt sáng rực, như ngọn lửa không bao giờ tắt - họ gọi chị là “ngọn lửa của quê hương”. Nhưng trong một lần làm nhiệm vụ, chị bị giặc phục kích và bắt giữ. Chúng đưa chị vào nhà giam, tìm mọi cách tra khảo để lấy lời khai. Bọn lính hết quát tháo rồi dụ dỗ, nhưng chị Sáu chỉ im lặng hoặc mỉm cười. Chị nói: “Tôi không có gì để khai cả. Các anh có thể giữ tôi lại, nhưng không bao giờ giữ nổi lòng yêu nước của tôi.”

Những ngày trong ngục tối, chị vẫn giữ vững tinh thần. Chị hát cho những người tù khác nghe, động viên họ không được bỏ cuộc. Một chị tù chính trị kể lại: “Giữa bóng tối nhà giam, giọng hát của Sáu như ánh đèn nhỏ thắp lên niềm tin cho mọi người.” Khi giặc quyết định đưa chị ra Côn Đảo để xử bắn, chị vẫn bình thản như một người vô tội.

Sáng hôm ấy, bầu trời Côn Đảo xanh đặc biệt. Trước khi ra pháp trường, Sáu ngắt một bông hoa nhỏ ven đường, nâng niu như một báu vật. Chị nói với bạn tù: “Hoa nở giữa lửa đạn mà vẫn đẹp. Con người sống giữa giông tố càng phải mạnh mẽ, càng phải giữ khí tiết.”

Bước ra pháp trường, chị không hề run sợ. Chị ngẩng đầu, nhìn thẳng vào những họng súng đang chĩa về phía mình. Bọn lính run tay, vì ánh mắt ấy không hề chứa nỗi sợ, chỉ có sự kiêu hãnh và bất khuất. Chị dõng dạc nói: “Tôi không có tội! Nếu các anh là người Việt, hãy quay súng bắn vào kẻ thù, đừng bắn vào người yêu nước!”. Câu nói ấy khiến cả pháp trường im phăng phắc. Rồi tiếng súng nổ, nhưng tất cả những người chứng kiến đều biết rằng: không phải chị gục ngã, mà là một ngọn lửa đã bay lên, hóa thành bất tử. Người dân Đất Đỏ và cả nước mãi gọi chị là bông hoa đỏ giữa thời hoa lửa – một loài hoa tượng trưng cho sự kiên trung, lòng dũng cảm và tình yêu quê hương bất diệt. Từ cuộc đời ngắn ngủi của chị, biết bao thế hệ sau đã học được bài học lớn: “Đất nước có những người con bé nhỏ, nhưng trái tim họ rộng lớn đến mức làm sáng cả những năm tháng tối tăm nhất”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn