Câu chuyện: Bông Hoa Nở Cho Tổ Quốc
Mùa hè năm 1968, ở một vùng quê nhỏ thuộc Nghệ An, cậu học sinh tên Hưng vừa tròn mười tám tuổi. Trong ngăn bàn học của cậu vẫn còn cuốn vở chép dở bài thơ Nhật ký trong tù, nhưng trên tay đã là tờ giấy báo nhập ngũ.
Ngày lên đường, cả làng tiễn Hưng dưới gốc đa đầu đình. Mẹ cậu dúi vào tay con trai một chiếc khăn tay thêu hai chữ “Bình an”. Cô bạn học tên Thảo chỉ đứng lặng phía sau, đôi mắt đỏ hoe nhưng không nói một lời nào. Hưng hiểu rằng có những tình cảm không cần phải thổ lộ thành lời.
Hưng được điều vào tuyến đường Đường Trường Sơn. Ở đó, núi rừng bạt ngàn che chở cho đoàn quân, nhưng cũng chất chứa vô vàn hiểm nguy. Ban ngày, bom đạn cày xới mặt đất; ban đêm, những người lính lại gùi hàng, mở đường và đưa xe vượt dốc.
Trong tiểu đội của Hưng có những chàng trai đến từ khắp mọi miền đất nước. Họ khác giọng nói, khác quê hương, nhưng cùng chung một ước mơ: ngày đất nước thanh bình để trở về với gia đình.
Những đêm nghỉ chân, Hưng thường lấy cuốn sổ nhỏ ra viết. Cậu ghi lại tiếng suối trong rừng, mùi lá mục sau cơn mưa và cả nỗi nhớ quê da diết. Ở trang cuối cuốn sổ, Hưng viết: “Nếu tuổi trẻ là một bông hoa, tôi muốn nó nở rực rỡ nhất cho Tổ quốc.”
Mùa khô năm 1972, đơn vị Hưng nhận nhiệm vụ bảo vệ một trọng điểm giao thông. Suốt nhiều ngày, bom đạn dội



