Câu chuyện: Cánh chim sắt và cú đâm định mệnh vào "Pháo đài bay"
Câu chuyện: Cánh chim sắt và cú đâm định mệnh vào "Pháo đài bay"
Câu chuyện: Cánh chim sắt và cú đâm định mệnh vào "Pháo đài bay"
Vào những ngày cuối tháng 12 năm 1972, bầu trời Hà Nội rực cháy trong chiến dịch "Điện
Biên Phủ trên không". Khi đó, niềm trăn trở lớn nhất của bộ đội không quân ta là làm sao
bắn rơi tại chỗ siêu pháo đài bay B-52 của Mỹ để ngăn chặn chúng rải thảm bom xuống thủ
đô.
Đêm 28/12/1972, phi công Vũ Xuân Thiều nhận lệnh xuất kích từ sân bay dã chiến Cẩm
Thủy trên chiếc MiG-21. Giữa bóng đêm mênh mông, anh đơn độc đối đầu với đội hình tầng
tầng lớp lớp máy bay tiêm kích hộ tống và những chiếc B-52 khổng lồ.
Khi phát hiện mục tiêu trên vùng trời Sơn La, Vũ Xuân Thiều tăng tốc, vượt qua hàng rào
bảo vệ dày đặc. Anh bắn trúng một quả tên lửa, chiếc B-52 bốc cháy nhưng vẫn chưa rơi
ngay. Quyết tâm không để kẻ thù chạy thoát và cũng để bảo vệ đồng bào dưới mặt đất, Vũ
Xuân Thiều đã đưa ra một quyết định cảm tử: Anh nhấn ga, biến chiếc MiG-21 của mình
thành một mũi tên thép, đâm thẳng vào xác con quái vật B-52.Một quầng lửa khổng lồ rực
sáng cả bầu trời. Vũ Xuân Thiều đã hy sinh ở tuổi 27, hóa thân vào mây trời Tây Bắc, để lại
một chiến công vang dội: Tiêu diệt B-52 bằng tinh thần "Quyết tử cho Tổ quốc quyết
sinh".Khi đặt bút viết về Anh hùng Vũ Xuân Thiều, lòng tôi dâng lên một nỗi xúc động khó tả
xen lẫn niềm tự hào khôn xiết. Ở cái tuổi 27 – cái tuổi đẹp nhất của đời người, khi bao ước
mơ và hoài bão còn đang dang dở, anh đã chọn cách rực cháy rỡ nhất để bảo vệ bầu trời
quê hương.
Hình ảnh chiếc MiG-21 lao vào pháo đài bay B-52 không chỉ là một kỹ thuật chiến đấu, đó là
biểu tượng của một thế hệ 'Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh'. Với thế hệ học sinh chúng tôi
hôm nay, những người đang sống trong hòa bình và được theo đuổi những dự định cá
nhân, câu chuyện của anh Thiều là một 'khoảng lặng' cần thiết để nhìn lại.Anh dạy chúng tôi
rằng: Giá trị của một con người không đo bằng độ dài của năm tháng, mà đo bằng những gì
họ đã cống hiến cho cuộc đời. Giữa thời đại số với những giá trị hào nhoáng, 'Câu chuyện
thời hoa đỏ' về anh chính là ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn, nhắc nhở chúng tôi phải sống trách
nhiệm hơn, học tập chăm chỉ hơn để xứng đáng với màu máu đỏ đã thấm xuống mảnh đất
này. Cảm ơn anh – người phi công quả cảm – đã cho chúng em thấy thế nào là một tình
yêu Tổ quốc không vụ lợi."



