Cựu chiến binh

Câu chuyện CCB Nguyễn Văn Tưng

Đêm trước giờ nổ súng ở ngã ba Đồng Lộc

Ninh Bình20/04/2026Nguyễn Văn Tưng (xã Vụ Bản)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1967, khi vừa tròn 19 tuổi, tôi xung phong nhập ngũ. Khi ấy, chiến tranh đang vào giai đoạn ác liệt. Không quân Mỹ đánh phá miền Bắc ngày đêm, đặc biệt là những trọng điểm giao thông. Và một trong những nơi khốc liệt nhất chính là Ngã ba Đồng Lộc.

Tôi vẫn nhớ rất rõ buổi chiều đầu tiên đơn vị hành quân đến khu vực ấy, khoảng tháng 5 năm 1968. Đất đỏ quạch, hố bom chằng chịt như tổ ong. Cây cối cháy xém, nhiều thân cây chỉ còn trơ lại lõi đen sì. Mỗi khi nghe tiếng phản lực gầm rú từ xa, tất cả chúng tôi lập tức lao xuống hầm trú ẩn. Có ngày bom dội xuống hàng chục lượt, đất đá rung chuyển, tưởng như trời long đất lở.

Đơn vị tôi được giao nhiệm vụ bảo vệ tuyến đường, phối hợp với lực lượng thanh niên xung phong san lấp hố bom, đảm bảo mạch máu giao thông thông suốt cho xe ra tiền tuyến. Ban ngày địch đánh phá, ban đêm chúng tôi lại lặng lẽ ra đường. Đèn xe phủ bạt kín mít, chỉ hé một khe nhỏ. Có đêm mưa tầm tã, bùn ngập đến đầu gối, vậy mà anh em vẫn cười đùa để quên đi sợ hãi.

Tôi nhớ nhất là đêm 23 tháng 7 năm 1968. Hôm ấy, sau một trận ném bom dữ dội, nhiều đoạn đường bị cày nát. Chúng tôi cùng mấy chị thanh niên xung phong tranh thủ lấp hố bom trước khi đoàn xe vận tải vào. Trong ánh đèn pin leo lét, tôi nhìn thấy những gương mặt trẻ măng, bùn đất lấm lem nhưng ánh mắt thì sáng rực.

Khoảng gần nửa đêm, tiếng máy bay lại rít lên. Chúng tôi vừa kịp lao xuống hầm thì bom trút xuống liên hồi. Đất đá đổ ập, khói bụi mù mịt. Khi tiếng nổ ngớt dần, tôi cùng đồng đội chạy ra kiểm tra. Một quả bom vừa rơi sát mép hầm của tổ nữ thanh niên xung phong.

Tôi không thể quên được khoảnh khắc ấy. Mười cô gái trẻ… mãi mãi nằm lại tuổi hai mươi. Chúng tôi lặng người, không ai nói nên lời. Chỉ có tiếng gió rít qua những thân cây cháy sém. Đêm ấy, tôi ngồi tựa lưng vào vách hầm, nước mắt chảy dài mà không dám khóc thành tiếng. Chiến tranh là vậy — nó không cho ta quyền yếu đuối, nhưng cũng không thể ngăn trái tim đau đớn.

Sáng hôm sau, bất chấp bom đạn, tuyến đường vẫn được thông. Đoàn xe vẫn lăn bánh. Tôi hiểu rằng sự hy sinh ấy không vô nghĩa. Mỗi chuyến hàng qua được trọng điểm là thêm một phần sức mạnh cho chiến trường miền Nam.

Sau này, khi đất nước thống nhất năm 1975, tôi có dịp trở lại Việt Nam trong thời bình, đứng trước khu tưởng niệm ở Ngã ba Đồng Lộc, lòng tôi vẫn nghẹn lại. Những cái tên khắc trên bia đá không chỉ là ký ức, mà là một phần tuổi trẻ của cả một thế hệ.

Giờ đây, khi đã ngoài bảy mươi, mỗi lần kể lại câu chuyện ấy cho con cháu, tôi luôn nói: “Các con sinh ra trong hòa bình, hãy sống sao cho xứng đáng.” Bởi tôi đã chứng kiến những người bằng tuổi các con hôm nay, đã dũng cảm đứng giữa mưa bom bão đạn để giữ vững một con đường.

Đêm trước giờ nổ súng năm ấy, chúng tôi không ai nghĩ mình là anh hùng. Chúng tôi chỉ nghĩ đơn giản: Tổ quốc cần, thì mình đi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn