Bài viết

CÂU CHUYỆN: "CHIẾC BI ĐÔ NƯỚC"

Quảng Ninh03/07/2026Lê Xuân Quyết (Đoàn phường Uông Bí)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có lần đơn vị hành quân giữa mùa khô Tây Nguyên. Nắng như đổ lửa, suối cạn, mỗi người chỉ còn một bi đông nước. Ai cũng phải tiết kiệm từng ngụm để giữ sức.

Đến chiều, một đồng đội của bác bị sốt rét ác tính, môi khô nứt, gần như không còn nói được. Cậu ấy chỉ khẽ thì thầm: 'Cho mình xin một ngụm nước...'

Không ai bảo ai, từng người trong tiểu đội mở bi đông của mình, mỗi người rót một ít. Cuối cùng cũng được nửa bi đông để cứu đồng đội.

Hôm sau, cả tiểu đội đều khát nhưng không một ai hối tiếc. Chúng bác hiểu rằng trên chiến trường, đồng đội còn quý hơn cả nước uống.

Ít ngày sau, trong một trận đánh lớn, người đồng đội ấy lại chính là người lao lên kéo bác ra khỏi hố bom khi bác bị sức ép làm ngất đi.

Sau ngày đất nước thống nhất, mỗi lần gặp nhau, chúng bác vẫn nhắc về chiếc bi đông nước năm ấy. Nó chẳng phải vật gì quý giá, nhưng lại chứa đựng nghĩa tình của người lính.

Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ. Điều bác mong nhất không phải là mọi người nhớ tên mình, mà là nhớ rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng sự hy sinh, lòng dũng cảm và tình đồng chí của biết bao thế hệ.

Các cháu sinh ra trong hòa bình là điều rất đáng quý. Hãy học tập, lao động, sống có trách nhiệm với gia đình, với cộng đồng và với Tổ quốc. Đó là món quà ý nghĩa nhất dành cho những người đã ngã xuống vì đất nước."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn