Bài viết

Câu chuyện: “Cô gái mở đường”

Ninh Bình06/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng ác liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ, trên tuyến đường Trường Sơn huyền thoại, có biết bao con người thầm lặng cống hiến tuổi xuân cho Tổ quốc. Trong số đó, hình ảnh những nữ thanh niên xung phong luôn để lại dấu ấn sâu đậm.

Câu chuyện kể về chị Nguyễn Thị Tâm, một cô gái mới tròn đôi mươi, quê ở miền Bắc. Khi đất nước cần, chị tình nguyện lên đường vào tuyến lửa Trường Sơn làm nhiệm vụ mở đường, san lấp hố bom để đảm bảo giao thông thông suốt.

Công việc của chị và đồng đội vô cùng nguy hiểm. Ban ngày tránh máy bay địch, ban đêm họ lại ra đường làm việc. Có những hôm, bom rơi ngay trước mắt, đất đá vùi lấp cả con đường vừa mở. Nhưng rồi, họ lại đứng dậy, tiếp tục công việc trong mưa bom bão đạn.

Một đêm nọ, sau trận ném bom ác liệt, tuyến đường bị cắt đứt nghiêm trọng. Đoàn xe chở hàng chi viện cho miền Nam đang chờ phía sau. Không chần chừ, chị Tâm cùng đồng đội lao vào san lấp hố bom. Khi đang làm nhiệm vụ, một quả bom nổ chậm bất ngờ phát nổ. Chị bị thương nặng.

Trong giây phút cuối cùng, chị vẫn dặn đồng đội:
“Đừng lo cho mình… hãy nhanh chóng thông đường cho xe qua…”

Câu nói ấy như một mệnh lệnh, một lời gửi gắm thiêng liêng. Nhờ sự nỗ lực không ngừng nghỉ của đồng đội, tuyến đường nhanh chóng được thông, những chuyến xe lại tiếp tục hành trình chi viện cho chiến trường miền Nam.

Chị Tâm đã mãi mãi nằm lại nơi núi rừng Trường Sơn, khi tuổi đời còn rất trẻ. Nhưng tinh thần dũng cảm, sự hy sinh cao cả của chị và biết bao thanh niên xung phong đã góp phần làm nên thắng lợi vĩ đại của dân tộc trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn