CÂU CHUYỆN: “CÒN CÁI LAI QUẦN CŨNG ĐÁNH” – CHỊ ÚT TỊCH
Tên thật: Nguyễn Thị Tịch
Sinh: 1931 – Trà Vinh
Danh hiệu: Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân (1965)
Chị là người mẹ nghèo, hiền hậu nhưng vô cùng gan dạ, từng tham gia kháng chiến từ khi còn rất trẻ.
Chị Út Tịch sinh ra trong gia đình nghèo, tuổi thơ lam lũ, 9–10 tuổi đã đi làm thuê làm mướn.
Khi lớn lên, chị lấy chồng và sinh 6 người con. Dù cuộc sống cơ cực, chị vẫn một lòng theo cách mạng.
Dân trong vùng nói:
“Chị Út nghèo nhưng gan góc, thương người, ghét áp bức.”
Những năm chống Mỹ, chị Út Tịch trở thành đội trưởng du kích xã, nổi tiếng gan dạ:
Dẫn đầu tổ du kích phục kích địch.
Ban đêm đi rải truyền đơn, gài chông, đặt mìn.
Ban ngày làm ruộng, nuôi con, nuôi giấu cán bộ.
Chị nói với đồng đội:
“Phải đánh cho tụi nó biết dân mình không chịu thua!”
Một lần, địch càn vào làng, nhà cửa bị đốt hết. Có người hỏi:
“Út ơi, quần áo, đồ đạc mất hết rồi, lấy gì mà đánh?”
Chị chống nạnh, đáp mạnh mẽ:
“Còn cái lai quần cũng đánh!”
Câu nói ấy thể hiện ý chí sắt đá:
nghèo có thể nghèo, nhưng lòng yêu nước không bao giờ nghèo.
Câu nói ấy sau này đã trở thành biểu tượng của khí phách phụ nữ Nam Bộ trong kháng chiến.
Ngày 6/10/1968, trong một trận càn lớn, chị Út Tịch trúng đạn pháo và hy sinh.
Khi được đưa về, đứa con nhỏ mới 3 tuổi níu áo mẹ khóc nức nở.
Đồng đội ai cũng thương xót—chị ra đi khi mới 37 tuổi.
Dù nghèo khó, chị để lại tấm gương sáng ngời về:
Lòng yêu nước
Tinh thần chiến đấu gan dạ
Sự hy sinh của người mẹ – người chiến sĩ
Năm 1965, chị được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân.
Chị Út Tịch là biểu tượng của:
Phụ nữ Việt Nam bất khuất
Tinh thần “quyết tử để Tổ quốc quyết sinh”
Ý chí vượt lên nghèo khó để chiến đấu vì độc lập
Tên chị được đặt cho trường học, đường phố, và đi vào văn thơ, ký ức nhiều thế hệ.



