Câu chuyện: “Con đường của ánh sáng”
Lê Thị Hạnh sinh ra ở miền Trung. Cô lớn lên trong bom đạn chiến tranh. Gia đình cô nhiều lần phải sơ tán. Hạnh tham gia lực lượng thanh niên xung phong từ sớm. Cô đảm nhận nhiệm vụ mở đường. Công việc vất vả và nguy hiểm. Hạnh luôn lạc quan, yêu đời. Cô truyền năng lượng tích cực cho đồng đội. Cô không ngại gian khổ. Hạnh hy sinh khi đang làm nhiệm vụ san lấp hố bom.
Con đường mà Hạnh tham gia xây dựng nối liền các chiến tuyến. Đó là con đường của hy vọng. Mỗi ngày, cô cùng đồng đội san đất, lấp hố bom. Bom đạn có thể rơi bất cứ lúc nào. Nhưng họ vẫn làm việc không ngừng. Hạnh luôn là người hát vang giữa công trường. Tiếng hát của cô làm dịu đi nỗi sợ. Có lần, một quả bom nổ gần đó. Đất đá văng khắp nơi. Nhiều người hoảng loạn. Hạnh đứng lên, trấn an mọi người. Cô nói: “Chúng ta phải làm tiếp.” Lời nói ấy tiếp thêm sức mạnh. Công việc lại tiếp tục. Những con đường dần hiện ra. Xe chở hàng có thể đi qua. Mỗi đoạn đường hoàn thành là một niềm vui. Hạnh luôn nở nụ cười rạng rỡ. Một ngày, trong lúc làm việc, bom bất ngờ rơi xuống. Hạnh đang ở gần hố bom. Cô không kịp chạy. Tiếng nổ vang lên. Đồng đội lao đến tìm cô. Họ gọi tên cô trong nước mắt. Nhưng Hạnh đã ra đi. Con đường vẫn tiếp tục được xây. Mỗi người đi qua đều nhớ đến cô. Con đường ấy không chỉ là đất đá. Nó là mồ hôi và cả máu. Hạnh trở thành biểu tượng của tuổi trẻ. Một tuổi trẻ sống hết mình. Ánh sáng của cô vẫn còn đó. Soi đường cho thế hệ sau.



