câu chuyện của bác Mai Xuân Nam sinh năm 1965
Bác Mai Xuân Nam, sinh năm 1965, mỗi lần kể lại quãng đời quân ngũ của mình thường cười hiền rồi mới chậm rãi bắt đầu câu chuyện. Bác nói: “Hồi đó tôi còn trẻ lắm, mới đôi mươi đã rời quê lên đường nhập ngũ. Lúc đi chỉ nghĩ đơn giản là thanh niên thì phải góp sức. Trong lòng cũng nhớ nhà, nhưng đã khoác áo lính thì phải vững vàng.” Những ngày ở đơn vị, bác cùng đồng đội hành quân qua nhiều vùng rừng núi. Có hôm đi bộ cả ngày, ba lô nặng trĩu trên vai, mồ hôi thấm ướt áo. Đường rừng gập ghềnh, mùa mưa trơn trượt, có đoạn phải lội suối nước chảy xiết. Bác nhớ nhất là những đêm trực gác. Giữa không gian yên tĩnh của rừng sâu, chỉ nghe tiếng gió và côn trùng. Mỗi khi có tiếng động lạ, ai cũng căng thẳng, nhưng phải giữ bình tĩnh. “Làm lính là vậy, sợ cũng không được lùi,” bác nói. Khó khăn không chỉ là hành quân vất vả mà còn là sự thiếu thốn. Bữa cơm nhiều khi chỉ có cơm với ít muối vừng hay rau rừng. Nước uống phải chắt chiu. Nhưng tình đồng đội thì luôn đầy ắp. Người khỏe đỡ người yếu, ai ốm đau đều được anh em thay nhau chăm sóc. Có những lúc nhớ nhà quay quắt, bác cùng đồng đội ngồi kể cho nhau nghe chuyện quê hương, chuyện ruộng đồng, gia đình. Chính những câu chuyện ấy giúp mọi người vững lòng hơn giữa gian khó. Giờ đây, khi đã trở về với cuộc sống bình yên, bác Mai Xuân Nam thường nói với con cháu: “Tuổi trẻ của tôi có những ngày tháng gian nan, nhưng tôi không hối tiếc. Nhờ trải qua những năm tháng ấy mà tôi hiểu giá trị của tình người và hòa bình.” Câu chuyện của bác giản dị, không phô trương, nhưng chứa đựng niềm tự hào và sự biết ơn sâu sắc đối với quãng đời đã qua.



