Cựu chiến binh

Câu chuyện của bác Nguyễn Bá Ái sinh năm 1962

Thanh Hóa09/04/2026Đoàn phường Đông Quang (Đoàn phường Đông Quang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác Nguyễn Bá Ái, sinh năm 1962, nhập ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ. Nhắc về những năm tháng ở chiến trường, bác không nói nhiều về chiến công, mà thường kể về sự thiếu thốn – những khó khăn đã rèn giũa ý chí của người lính.

Bác kể, ngày ấy lương thực không phải lúc nào cũng đủ. Có những đợt hành quân dài ngày, mỗi người chỉ được phát vài nắm gạo, ít muối hoặc lương khô. Cơm nấu giữa rừng đôi khi còn sượng vì phải nấu vội, sợ lộ khói. Rau rừng, măng, củ mài trở thành thức ăn quen thuộc. “Có bữa đói cồn cào, nhưng nhìn anh em vẫn cười động viên nhau, tự nhiên mình cũng quên mệt,” bác nói.

Quần áo cũng thiếu. Bộ quân phục mặc mãi đến sờn vai, rách gối. Mùa mưa thì ướt sũng nhiều ngày không khô, mùa khô bụi đỏ bám đầy. Chăn màn đơn sơ, nhiều đêm nằm võng giữa rừng, cái lạnh len qua từng kẽ lá.

Thuốc men càng hiếm. Sốt rét rừng là nỗi ám ảnh thường trực. Có đồng đội lên cơn sốt run lẩy bẩy, nhưng thuốc chỉ đủ chia nhau từng viên. Những lúc như vậy, tình đồng đội trở thành nguồn động viên lớn nhất – người khỏe chăm người yếu, thay nhau trực gác để bạn được nghỉ ngơi.

Bác Ái nói rằng sự thiếu thốn không làm người lính nản lòng, mà ngược lại càng khiến họ trân trọng từng điều nhỏ bé: một bữa cơm đủ no, một lá thư từ quê nhà, hay vài phút nghỉ ngơi yên bình.

Giờ đây, khi cuộc sống đã đủ đầy hơn, bác thường nhắc con cháu rằng: “Ngày xưa gian khổ vậy mà vẫn vượt qua được. Vì có niềm tin và có đồng đội bên cạnh.” Những ký ức thiếu thốn nơi chiến trường không chỉ là kỷ niệm, mà là bài học về nghị lực, về sự sẻ chia và lòng biết ơn hòa bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn