Câu chuyện của bác Nguyễn Bá Chinh sinh năm 1965
Bác Nguyễn Bá Chinh, sinh năm 1965, mỗi lần kể về quãng đời quân ngũ của mình thường bắt đầu bằng một nụ cười hiền:
“Hồi đó tôi còn trẻ lắm, chỉ nghĩ đơn giản là mình phải sống sao cho xứng đáng.”
Bác nhập ngũ khi vừa ngoài hai mươi tuổi. Những ngày đầu trong quân đội là chuỗi thời gian rèn luyện nghiêm khắc. Sáng chạy bộ, tập điều lệnh; chiều học kỹ thuật, chiến thuật; tối sinh hoạt đơn vị. Có những hôm mệt rã rời, nhưng nhìn đồng đội vẫn quyết tâm, bác lại tự nhủ mình không được chùn bước.
Sau thời gian huấn luyện, bác được phân công làm nhiệm vụ ở vùng biên giới. Địa hình chủ yếu là đồi núi, nhiều đoạn đường dốc cao, đá tai mèo sắc nhọn. Mùa nắng thì khô khát, mùa mưa thì lầy lội, trơn trượt. Có hôm hành quân cả ngày, quần áo ướt đẫm mồ hôi, tối đến chỉ kịp ăn vội bữa cơm đơn sơ rồi lại thay nhau trực gác.
Bác Chinh nhớ nhất là những đêm trực giữa núi rừng. Không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió và tiếng côn trùng. Mỗi khi nghe tiếng động lạ, tim đập nhanh hơn, nhưng vẫn phải giữ bình tĩnh quan sát. “Làm nhiệm vụ thì không được lơ là,” bác nói. “Chỉ cần một phút chủ quan là ảnh hưởng đến cả đơn vị.”
Khó khăn còn là nỗi nhớ gia đình. Những lúc rảnh, anh em ngồi quây quần kể chuyện quê nhà, đọc lại những lá thư cũ. Chính những câu chuyện ấy giúp mọi người thêm vững lòng.
Bác luôn nhấn mạnh rằng điều quý giá nhất trong quãng đời quân ngũ là tình đồng đội. Người khỏe giúp người yếu, ai ốm đau đều được chăm sóc. Sự sẻ chia và tin tưởng lẫn nhau đã giúp họ vượt qua mọi thử thách.
Giờ đây, khi đã trở về với cuộc sống bình yên, bác Nguyễn Bá Chinh thường dặn con cháu:
“Những năm tháng ấy gian khổ nhưng rất đáng trân trọng. Nhờ vậy mà tôi hiểu giá trị của kỷ luật, của tình người và của hòa bình.”
Câu chuyện của bác giản dị, chân thành, nhưng chứa đựng cả một thời tuổi trẻ đầy trách nhiệm và niềm tự hào.



