Cựu chiến binh

Câu chuyện của bac NGuyễn Bá Huê sinh năm 1964

Thanh Hóa09/04/2026Đoàn phường Đông Quang (Đoàn phường Đông Quang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác Nguyễn Bá Huê, sinh năm 1964, mỗi lần kể về quãng đời quân ngũ của mình đều mở đầu bằng một câu giản dị:

“Tuổi trẻ của tôi là những tháng ngày ở đơn vị, xa nhà nhưng không bao giờ thấy cô đơn.”

Bác nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi tuổi. Ngày rời quê, hành trang chỉ là vài bộ quần áo, cuốn sổ nhỏ và lời dặn dò của cha mẹ. Bác kể lúc ấy chưa hiểu hết gian khổ phía trước, chỉ biết mình phải làm tròn trách nhiệm của một thanh niên.

Những ngày ở chiến trường, hành quân liên miên. Có hôm đi bộ qua rừng sâu, dốc cao trơn trượt. Ba lô nặng trĩu, vai hằn vết dây đeo. Mùa mưa thì quần áo ướt sũng nhiều ngày không khô, mùa nắng thì bụi đỏ phủ kín tóc tai.

Bác nhớ nhất là những đêm trực gác. Giữa rừng sâu tĩnh lặng, chỉ nghe tiếng lá xào xạc và tiếng côn trùng. Mỗi khi có tiếng động lạ, tim đập nhanh hơn, nhưng vẫn phải giữ bình tĩnh. “Làm lính là phải vững vàng,” bác thường nói vậy.

Khó khăn còn ở sự thiếu thốn. Bữa cơm đơn sơ, có khi chỉ cơm với muối hoặc ít rau rừng. Thuốc men hạn chế, sốt rét rừng là điều nhiều anh em phải trải qua. Nhưng điều khiến bác luôn xúc động là tình đồng đội. Người khỏe nhường phần cho người yếu, ai ốm đau đều được chăm sóc tận tình.

Bác Huê kể rằng chính trong gian khó ấy, tình người trở nên sâu sắc nhất. Những câu chuyện quê nhà được kể bên ánh đèn dầu nhỏ, những lời động viên nhẹ nhàng giữa đêm tối đã giúp mọi người thêm vững lòng.

Giờ đây, khi đã trở về cuộc sống bình yên, bác thường nói với con cháu:

“Chiến tranh cho tôi nhiều bài học. Gian khổ nhưng dạy mình biết sống có trách nhiệm, biết quý trọng hòa bình và tình người.”

Câu chuyện của bác Nguyễn Bá Huê không ồn ào, nhưng chứa đựng cả một quãng đời tuổi trẻ đầy nghị lực và niềm tự hào.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn