câu chuyện cúa Bác Nguyễn Bá LAm
câu chuyện cúa Bác Nguyễn Bá LAm
Bác Nguyễn Bá Lam, sinh năm 1952, thường kể rằng tuổi trẻ của bác gắn liền với những cuộc hành quân vượt rừng, lội suối giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt. Bác nhập ngũ khi vừa tròn đôi mươi. Sau thời gian huấn luyện, đơn vị của bác hành quân vào chiến trường. Những chặng đường xuyên rừng dài hun hút, cây cối rậm rạp che kín bầu trời. Ban ngày nắng gắt, mồ hôi ướt đẫm lưng áo; ban đêm sương xuống lạnh buốt, võng mắc tạm giữa hai thân cây. Bác Lam nhớ nhất những lần lội suối giữa rừng sâu. Có con suối nước chỉ ngang đầu gối, nhưng đá dưới lòng trơn trượt, bước đi phải thật chậm. Có hôm gặp mưa rừng bất chợt, nước dâng cao, chảy xiết. Cả tiểu đội phải nắm chặt tay nhau, người đi trước dò đường, người đi sau giữ chặt ba lô và súng đạn khỏi ướt. “Vượt rừng đã mệt, lội suối còn mệt hơn,” bác cười hiền. “Nhưng không ai kêu ca. Chỉ sợ chậm đội hình, ảnh hưởng nhiệm vụ.” Có những hôm hành quân suốt đêm. Ánh trăng xuyên qua tán lá, soi hàng người lặng lẽ bước. Tiếng nước chảy hòa với tiếng côn trùng, tạo nên âm thanh quen thuộc của rừng đêm. Khi mệt quá, anh em lại động viên nhau bằng vài câu chuyện quê nhà, nhắc đến cha mẹ, ruộng đồng, để có thêm động lực bước tiếp. Bác nói điều quý giá nhất trong những ngày vượt rừng lội suối không chỉ là hoàn thành nhiệm vụ, mà là tình đồng đội. Người khỏe san sẻ gánh nặng cho người yếu, ai bị sốt rét đều được chăm sóc tận tình. Giờ đây, mỗi khi nhớ lại, bác Lam không quên cảm giác đôi chân tê buốt vì nước lạnh, bờ vai hằn vết dây ba lô, nhưng trong lòng luôn ấm áp vì có đồng đội bên cạnh. Với bác, những cuộc hành quân ấy là ký ức sâu đậm của một thời tuổi trẻ đầy thử thách nhưng cũng rất đáng tự hào.



