Cựu chiến binh

Câu chuyện của bác Nguyễn Chí Tơ sinh năm 1953

Thanh Hóa17/04/2026Đoàn phường Đông Quang (Đoàn phường Đông Quang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Nguyễn Chí Tơ, sinh năm 1953. Khi nhắc lại câu chuyện hoa lửa của đời mình, trong tôi hiện lên những năm tháng tuổi trẻ đã đi qua giữa chiến tranh và gian khó — một quãng đời mà càng về sau càng thấm thía. Tôi lớn lên khi đất nước còn trong khói lửa. Tuổi thơ của tôi không có nhiều ký ức yên bình. Đó là những lần nghe tiếng máy bay rít trên đầu, những đêm cả nhà phải chạy xuống hầm trú ẩn. Có khi đang ăn cơm cũng phải bỏ dở, ôm nhau chạy. Những hình ảnh ấy in sâu vào trí nhớ tôi từ rất sớm. Đến tuổi thanh niên, tôi tham gia vào lực lượng phục vụ chiến đấu. Công việc của tôi khi ấy là vận chuyển hàng, tiếp tế, hỗ trợ cho đơn vị phía trước. Không trực tiếp cầm súng nhiều, nhưng mỗi chuyến đi đều đối mặt với nguy hiểm. Đường rừng, bom đạn, thiếu thốn — tất cả đều là thử thách. Tôi nhớ có lần cùng anh em hành quân ban đêm để tránh máy bay. Đường trơn, tối mịt, chỉ dựa vào nhau mà đi. Bất ngờ phía xa có tiếng nổ, ánh lửa bùng lên giữa rừng. Tất cả lập tức nằm rạp xuống. Tim đập rất mạnh, nhưng không ai dám lên tiếng. Khi yên lại, chúng tôi lại lặng lẽ đứng dậy, tiếp tục hành trình như chưa có chuyện gì xảy ra. Hoa lửa trong ký ức tôi là những ánh sáng chói lòa giữa đêm tối, là những con đường đầy dấu tích bom đạn. Nhưng điều khiến tôi nhớ nhất vẫn là con người — những người đã cùng tôi đi qua những năm tháng ấy. Có người còn, có người không. Mỗi lần nhớ lại, lòng tôi vẫn nặng trĩu. Trong hoàn cảnh đó, tình đồng đội là thứ quý giá nhất. Chúng tôi sống dựa vào nhau, chia nhau từng ngụm nước, từng phần lương khô. Một người yếu, người khác dìu. Chính sự gắn bó ấy đã giúp chúng tôi vượt qua tất cả. Khi chiến tranh kết thúc, tôi trở về với cuộc sống bình thường. Những năm đầu rất vất vả, nhưng tôi luôn tự nhủ: mình đã đi qua những ngày tháng khó khăn hơn, thì không có lý do gì để bỏ cuộc. Giờ đây, khi đã có tuổi, nhìn lại quãng đời đã qua, tôi thấy hoa lửa không chỉ là ký ức của chiến tranh, mà còn là ngọn lửa rèn giũa con người. Nó dạy tôi biết kiên cường, biết trân trọng hòa bình và biết quý những gì mình đang có. Với tôi, đó là một phần cuộc đời không thể quên — một thời đã sống hết mình giữa những năm tháng hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn