Cựu chiến binh

Câu chuyện của bác Nguyễn Khắc Đại sinh năm 1969

Thanh Hóa09/04/2026Đoàn phường Đông Quang (Đoàn phường Đông Quang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác Nguyễn Khắc Đại, sinh năm 1969, thường kể về quãng đời quân ngũ của mình bằng giọng điềm đạm, chậm rãi nhưng đầy tự hào.

Bác nói:

“Tôi nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi tuổi. Khi đó còn trẻ lắm, chỉ nghĩ đơn giản là mình phải có trách nhiệm với đất nước. Ba mẹ tiễn đi, dặn dò đủ điều, nhưng tôi chỉ biết cố gắng rèn luyện cho tốt.”

Những ngày đầu vào đơn vị là chuỗi thời gian huấn luyện nghiêm khắc. Sáng chạy bền, chiều tập bắn, tối học điều lệnh. Có hôm mệt rã rời, nhưng nhìn anh em xung quanh vẫn động viên nhau cố gắng, bác lại có thêm động lực.

Sau đó, bác được điều động làm nhiệm vụ ở vùng biên giới. Địa hình đồi núi hiểm trở, đường đi quanh co, nhiều đoạn phải leo dốc cao, lội suối sâu. Mùa mưa đất trơn như đổ mỡ, trượt ngã là chuyện thường. Có những đêm trực gác giữa gió lạnh, chỉ có ánh đèn pin le lói và tiếng côn trùng vang vọng.

Bác Đại kể rằng gian khổ nhất không phải là cái đói hay cái lạnh, mà là nỗi nhớ nhà. Những lúc rảnh hiếm hoi, anh em ngồi quây quần kể chuyện quê hương, gia đình. Có người mang theo lá thư cũ đọc đi đọc lại nhiều lần.

“Ở trong quân ngũ,” bác nói, “điều quý nhất là tình đồng đội. Khi khó khăn, chỉ cần một câu động viên hay một cái vỗ vai cũng đủ ấm lòng.”

Giờ đây, khi đã trở về cuộc sống bình yên, bác Nguyễn Khắc Đại thường nhắc con cháu rằng những năm tháng ấy tuy vất vả nhưng rất đáng trân trọng. Chính quãng đời đó đã rèn cho bác sự kiên cường, kỷ luật và lòng biết ơn cuộc sống hôm nay.

Câu chuyện của bác không ồn ào, không màu mè, nhưng chứa đựng một phần tuổi trẻ đầy trách nhiệm và tự hào.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn