Cựu chiến binh

câu chuyện của bác Nguyễn Khăc Minh

câu chuyện của Bác Nguyễn Khắc Minh

Thanh Hóa26/02/2026Đoàn phường Đông Quang (Đoàn phường Đông Quang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

KÝ ỨC NGƯỜI LÍNH

Kể theo lời bác Nguyễn Khắc Quang (sinh năm 1957)

Tôi sinh năm 1957, lớn lên trong những năm đất nước còn nhiều gian khó. Khi vừa tròn hai mươi tuổi, tôi lên đường nhập ngũ. Ngày khoác ba lô rời quê, tôi chỉ mang theo vài bộ quần áo, cuốn sổ tay nhỏ và lời dặn của mẹ: “Đi rồi phải sống cho xứng đáng.”

Những năm tháng trong quân ngũ đã thay đổi tôi rất nhiều. Từ một chàng trai quen ruộng đồng, tôi học cách sống kỷ luật, biết đặt tập thể lên trên bản thân. Đơn vị tôi đóng quân ở vùng biên giới, nơi núi cao, rừng sâu và thời tiết khắc nghiệt.

Tôi nhớ nhất một đêm hành quân trong mưa. Đường trơn trượt, ba lô nặng trĩu, ai cũng mệt rã rời. Nhưng khi nghe tin có đơn vị bạn cần chi viện, cả trung đội lập tức tăng tốc. Trong chiến tranh, chậm một phút có thể phải trả giá bằng sinh mạng.

Có lần chốt giữ trên một điểm cao, chúng tôi bị pháo kích bất ngờ. Đất đá đổ xuống công sự, khói bụi mù mịt. Tôi cùng đồng đội giữ vững vị trí, bám chắc trận địa. Khi tiếng súng ngớt dần, nhìn lại thấy ai cũng lấm lem nhưng ánh mắt vẫn sáng lên vì đã hoàn thành nhiệm vụ.

Chiến tranh qua đi, tôi trở về quê hương. Cuộc sống đời thường không ít khó khăn, nhưng tôi luôn tự nhủ: những gian khổ năm xưa mình còn vượt qua được, thì hôm nay không lý do gì bỏ cuộc.

Điều tôi trân trọng nhất sau tất cả là tình đồng đội. Đó là thứ tình cảm trong sáng và thiêng liêng nhất mà tôi có được trong đời.

Giờ đây, khi kể lại cho con cháu nghe, tôi không nói nhiều về mất mát, mà chỉ mong các thế hệ sau hiểu rằng: hòa bình không tự nhiên mà có. Nó được giữ gìn bởi biết bao con người bình dị đã sống và chiến đấu hết mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
câu chuyện của bác Nguyễn Khăc Minh | Câu chuyện thời hoa lửa