CÂU CHUYỆN CỦA BÁC NGUYỄN THỊ LIÊN
Sinh năm 1949 – Thương binh, hiện sinh sống tại xã Bình Dương
Trong ký ức của bác Nguyễn Thị Liên, tuổi thanh xuân không gắn với những ước mơ riêng tư như bao cô gái cùng trang lứa, mà gắn với những tháng ngày khoác lên mình tinh thần của người chiến sĩ cách mạng. Đó là quãng đời đầy gian khổ, nhưng cũng là khoảng thời gian mà bác luôn tự hào khi nhớ lại.
Sinh năm 1949 trong một gia đình nông dân, bác lớn lên giữa lúc đất nước còn chia cắt bởi chiến tranh. Tuổi thơ của bác là những buổi theo cha mẹ ra đồng, những đêm phải trú ẩn vì bom đạn và những lần chứng kiến người thân, hàng xóm lên đường tham gia kháng chiến. Chính những hình ảnh ấy đã hun đúc trong bác lòng yêu nước và khát vọng được góp sức mình cho quê hương.
Khi vừa tròn tuổi thanh niên, bác tình nguyện tham gia phục vụ cách mạng. Với sự nhanh nhẹn, kiên cường và tinh thần trách nhiệm, bác được giao nhiều nhiệm vụ phục vụ lực lượng kháng chiến. Có những ngày phải băng qua những con đường đầy hố bom để vận chuyển lương thực, thuốc men và tài liệu. Có những đêm lặng lẽ vượt qua những cánh rừng tối để hoàn thành nhiệm vụ, bất chấp hiểm nguy luôn cận kề.
Chiến tranh không chỉ là tiếng súng mà còn là sự hy sinh thầm lặng của biết bao con người. Bác Liên luôn nhớ tình đồng đội – những người cùng nhau chia sẻ từng nắm cơm, từng ngụm nước và động viên nhau vượt qua những ngày gian khó. Chính tình cảm ấy đã tiếp thêm sức mạnh để mọi người không lùi bước trước hiểm nguy.
Trong một lần thực hiện nhiệm vụ, bác bị thương bởi bom đạn. Đồng đội đã nhanh chóng đưa bác đến nơi an toàn để cứu chữa. Sau nhiều tháng điều trị, sức khỏe của bác dần hồi phục nhưng vết thương để lại di chứng theo suốt cuộc đời. Mỗi khi trái gió trở trời, những cơn đau lại trở về, nhắc bác nhớ về một thời tuổi trẻ đã cống hiến hết mình cho Tổ quốc.
Điều khiến bác luôn xúc động mỗi khi nhắc lại những năm tháng ấy là sự hy sinh của nhiều đồng đội. Có những người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường khi tuổi đời còn rất trẻ. Vì vậy, bác luôn tâm niệm rằng mình phải sống thật tốt, sống xứng đáng với sự hy sinh cao cả của họ.
Ngày đất nước thống nhất, bác trở về quê hương với niềm hạnh phúc không thể diễn tả bằng lời. Từ người chiến sĩ năm xưa, bác trở thành người phụ nữ của gia đình, cần mẫn lao động sản xuất, chăm lo cuộc sống và nuôi dạy các con nên người. Dù mang trên mình thương tật, bác chưa bao giờ đầu hàng trước khó khăn. Với bác, được lao động, được nhìn thấy quê hương hồi sinh sau chiến tranh đã là một niềm vui lớn.
Hiện nay, bác Nguyễn Thị Liên đang sinh sống tại xã Bình Dương. Dù tuổi đã ngoài bảy mươi, bác vẫn luôn giữ lối sống giản dị, chan hòa và là tấm gương để con cháu noi theo. Những ai từng gặp bác đều cảm nhận được sự hiền hậu, đức tính khiêm nhường và tinh thần lạc quan của người phụ nữ đã đi qua chiến tranh.



