câu Chuyện của bác Nguyễn Xuân Châu
câu chuyện của bác Châu
Bác Châu kể lại một chuyến hành quân
Tôi nhớ chuyến hành quân ấy lắm… chắc là cuối mùa mưa.
Hôm đó đơn vị tôi nhận lệnh đi từ tờ mờ sáng. Trời còn tối, sương nặng lắm, ướt cả vai áo. Tôi khoác cái ba lô đã sờn, trong có mấy bộ quần áo, ít lương khô với cái bi đông. Nghĩ đơn giản thôi: đến đâu hay đến đó, miễn là hoàn thành nhiệm vụ.
Đi rừng khổ lắm. Đường trơn, toàn rễ cây với đá ngầm. Có đoạn phải bám vào dây rừng mà leo, có đoạn lội suối, nước lạnh cắt chân. Mới đi được một lúc là mồ hôi ra như tắm, mà mưa thì cứ rỉ rả suốt.
Đến trưa, mưa nặng hạt hơn. Quần áo ướt sũng, nặng chình chịch. Tôi mệt lắm, nói thật là mệt, nhưng nhìn quanh ai cũng vậy, không ai kêu. Có cậu trẻ hơn tôi, môi tái đi vì sốt rét, nhưng vẫn cắn răng bước.
Chiều tối thì đơn vị dừng lại ém quân. Không được đốt lửa to. Chỉ dám nhóm một đốm nhỏ, che kín, đủ hơ ấm chút nước. Tôi với thằng bạn cùng tiểu đội bẻ đôi một miếng lương khô, mỗi đứa nửa. Lúc ấy đói, nhưng ăn chậm lắm, như sợ hết.
Đêm đó tôi bị sốt rét. Nằm trong võng mà người run bần bật, răng va vào nhau. Tôi nhớ rõ tiếng mưa rơi trên tấm tăng, nhớ cả mùi đất ẩm. Trong đầu cứ hiện lên hình ảnh mẹ tôi ở nhà, ngồi bên bếp rơm. Nghĩ đến thế tự nhiên thấy ấm hơn, cố mà chịu.
Gần sáng thì có lệnh đi tiếp. Tôi đứng dậy mà chân cứ mềm ra, nhưng vẫn bước. Có lúc suýt ngã, may có thằng phía sau đỡ kịp. Đi chiến dịch là thế, không ai được phép bỏ ai lại.
Đến khi vượt qua được khu rừng khó nhất, trời sáng hẳn. Tôi quay lại nhìn, thấy anh em vẫn đủ. Lúc ấy mừng lắm, không nói ra được, chỉ thở phào. Giờ già rồi, nghĩ lại, tôi không nhớ rõ mình đi bao nhiêu cây số, cũng chẳng nhớ hết tên địa danh.
Tôi chỉ nhớ:Những bước chân lặng lẽ trong rừng, Những đêm mưa lạnh, Và tình anh em không ai bỏ ai
Tôi hay bảo con cháu:
“Chiến tranh không có gì hay để khoe.
Nhưng có một thứ đáng nhớ,
là con người ta đã sống với nhau thế nào trong lúc khổ nhất.”
Chuyến hành quân ấy với tôi,
là một bông hoa nở trong lửa. Không rực rỡ, nhưng không bao giờ quên



