câu chuyện cúa bác Trịnh Thế Ngoan sinh năm 1962
Bác Trịnh Thế Ngoan sinh năm 1962, mỗi lần nhắc về chiến trường lại lặng đi một lúc lâu, như thể những ký ức cũ vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí. Bác kể, những năm tháng trong quân ngũ là quãng thời gian vừa gian khổ vừa không thể nào quên. Khi ấy còn rất trẻ, rời quê nhà với ba lô con cóc trên vai, bác cùng đồng đội hành quân vào những vùng rừng núi xa xôi. Đường đi gập ghềnh, mùa mưa lầy lội, mùa khô bụi đỏ phủ kín tóc tai, quần áo. Điều bác nhớ nhất là những đêm trực gác giữa rừng. Không gian tĩnh lặng đến mức nghe rõ tiếng gió lùa qua tán lá. Có khi tiếng động nhỏ cũng khiến tim đập nhanh hơn. Nhưng bên cạnh nỗi căng thẳng ấy là niềm tin và sự động viên lẫn nhau giữa anh em trong đơn vị. Có những ngày thiếu lương thực, bữa cơm chỉ có ít gạo và rau rừng. Nước uống phải chắt chiu từng ngụm. Vậy mà mọi người vẫn nhường nhau phần ngon nhất, chia nhau từng điếu thuốc, từng câu chuyện về quê nhà để vơi nỗi nhớ. Bác Ngoan nói rằng chiến trường dạy bác nhiều điều: biết chịu đựng, biết hy sinh và nhất là biết trân trọng tình đồng đội. Có những người bạn đã nằm lại nơi ấy, tuổi đời còn rất trẻ. Mỗi lần nhắc đến, giọng bác chùng xuống. Giờ đây, khi cuộc sống đã yên bình, bác thường kể lại cho con cháu nghe không phải để nói về gian khổ, mà để nhắc nhớ về giá trị của hòa bình. Với bác, ký ức chiến trường là một phần tuổi trẻ – nhiều mất mát nhưng cũng đầy tự hào.



