Câu chuyện của CCB Nguyễn Văn Ngôn
Ngọn lửa trong mưa – câu chuyện của cựu chiến binh Nguyễn Văn Ngôn
Mùa mưa năm ấy, chiến trường miền Nam như bị xé toạc bởi những trận bom dội xuống không ngừng. Đất đỏ quánh lại, rừng già ướt sũng, từng tán lá rung lên mỗi khi máy bay Mỹ gầm rít trên đầu. Trong đơn vị nhỏ bám trụ bên một con đường chiến lược, Nguyễn Văn Ngôn khi đó chỉ là một chiến sĩ trẻ, nhưng ánh mắt đã sớm mang vẻ kiên cường của người từng đi qua lằn ranh sinh tử.
Đêm hôm ấy, đơn vị nhận nhiệm vụ phục kích đoàn xe quân Mỹ tiếp tế đang tiến vào khu vực. Mưa trút xuống như thác, xóa nhòa mọi dấu vết, nhưng cũng che chở cho những bước chân âm thầm của các chiến sĩ. Ngôn cùng đồng đội lặng lẽ đào công sự, giấu mình dưới lớp lá mục, súng siết chặt trong tay, tim đập dồn dập nhưng ánh nhìn thì bình tĩnh đến lạ.
Khoảng gần nửa đêm, tiếng động cơ từ xa vọng lại, ban đầu chỉ như tiếng gió, rồi dần rõ rệt. Những vệt đèn pha xé màn mưa, đoàn xe Mỹ nối đuôi nhau tiến vào khu vực phục kích. Trong khoảnh khắc im lặng trước giờ nổ súng, Ngôn nhớ đến quê nhà—mảnh ruộng, mái nhà tranh, và lời dặn của mẹ: “Giữ đất, giữ làng con nhé.”
Hiệu lệnh vang lên.
Một loạt đạn nổ chát chúa, phá tan màn đêm. Cả cánh rừng bừng lên ánh lửa. Ngôn lao lên, vừa bắn vừa di chuyển, phối hợp cùng đồng đội chặn đầu đoàn xe. Một chiếc xe bọc thép trúng đạn bốc cháy, khói đen cuộn lên giữa mưa trắng xóa. Địch phản kích dữ dội, đạn rít sát tai, đất đá tung lên như mưa.
Giữa lúc ác liệt nhất, một đồng đội của Ngôn bị thương nặng, nằm giữa làn đạn. Không chút do dự, Ngôn bò ra, kéo bạn về phía sau. Mỗi mét đất là một cuộc giằng co với tử thần. Lưng áo anh sũng nước mưa và bùn đất, nhưng đôi tay vẫn siết chặt, không buông.
“Cố lên, mình về được!” – anh nói, giọng khàn đi giữa tiếng súng.
Trận đánh kéo dài không lâu, nhưng khốc liệt. Khi trời gần sáng, đoàn xe địch bị đánh tan, buộc phải rút lui. Khu rừng lại trở về với tiếng mưa rơi, nhưng dưới tán lá là những dấu tích của một đêm không thể quên.
Nguyễn Văn Ngôn ngồi tựa gốc cây, thở dốc, nhìn về phía chân trời đang dần sáng. Bên cạnh anh là đồng đội đã được băng bó, ánh mắt vẫn còn sống. Trong khoảnh khắc ấy, không có tiếng reo hò, chỉ có sự lặng im—một sự lặng im nặng trĩu nhưng đầy tự hào.
Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, ông Ngôn trở về quê hương với mái tóc bạc và dáng đi chậm rãi. Người ta gọi ông là “cựu chiến binh”, nhưng trong ký ức của ông, mình vẫn là chàng trai năm ấy—đứng giữa mưa rừng, tay cầm súng, trái tim rực lửa vì Tổ quốc.
Và mỗi khi kể lại, ông không nói nhiều về chiến công, chỉ nhẹ nhàng:
“Ngày đó, ai cũng như tôi thôi… chỉ là không ai muốn lùi lại phía sau.”


