Cựu chiến binh

Câu chuyện của CCB Phạm Ngọc Hiển

Ninh Bình18/05/2026Phạm Thu Hường (Chi đoàn thôn Hạ, xã Minh Tân)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh năm 1953, lớn lên trong giai đoạn đất nước đang ở cao trào của cuộc kháng chiến chống Mỹ, tuổi trẻ của ông Phạm Ngọc Hiển sớm gắn liền với lý tưởng cách mạng. Khi tiếng gọi Tổ quốc vang lên, ông không ngần ngại rời quê hương, gác lại những ước mơ riêng để bước vào quân ngũ. Năm 1972, khi vừa tròn 19 tuổi, ông nhập ngũ và được biên chế vào Đại đội 2, K5, Tỉnh đội Thừa Thiên – một trong những địa bàn chiến sự ác liệt bậc nhất miền Trung lúc bấy giờ. Đây là thời điểm chiến trường Trị - Thiên đang diễn ra những trận đánh khốc liệt, đòi hỏi mỗi người lính phải có bản lĩnh vững vàng và tinh thần chiến đấu kiên cường. Những ngày đầu trong quân ngũ, ông Hiển trải qua quá trình huấn luyện gấp rút nhưng nghiêm khắc. Từ hành quân, bắn súng, đào công sự đến chiến thuật tác chiến, tất cả đều được thực hiện với cường độ cao. Không mất nhiều thời gian, ông đã thích nghi với môi trường quân đội, trở thành một chiến sĩ vững vàng, sẵn sàng nhận mọi nhiệm vụ được giao. Chiến trường Thừa Thiên là nơi hội tụ đầy đủ sự khốc liệt của chiến tranh: bom đạn dày đặc, địa hình phức tạp, thời tiết khắc nghiệt. Những dãy núi Trường Sơn hùng vĩ, những cánh rừng rậm rạp vừa là nơi che chở, vừa là thử thách đối với người lính. Có những ngày hành quân liên tục, ăn ngủ trong rừng, đối mặt với thiếu thốn lương thực và bệnh tật. Nhưng chính trong hoàn cảnh ấy, tinh thần đoàn kết và ý chí chiến đấu của bộ đội càng được hun đúc mạnh mẽ. Là một chiến sĩ mang quân hàm Binh nhất, ông Hiển trực tiếp tham gia nhiều nhiệm vụ như trinh sát, vận chuyển, bảo vệ căn cứ và chiến đấu tại các điểm nóng. Ông cùng đồng đội nhiều lần bám trụ trận địa, giữ vững vị trí trước sự tấn công ác liệt của đối phương. Ông từng kể lại một trận đánh mà đến nay vẫn còn in đậm trong ký ức. Đơn vị của ông được giao nhiệm vụ giữ một vị trí quan trọng trên tuyến phòng thủ. Địch liên tục sử dụng hỏa lực mạnh để tấn công, bom đạn dội xuống không ngớt. Trong hoàn cảnh đó, ông cùng đồng đội kiên cường bám trụ, vừa chiến đấu, vừa củng cố công sự. Có lúc tưởng chừng không thể trụ vững, nhưng bằng ý chí và tinh thần “còn người còn trận địa”, họ đã giữ được vị trí đến cùng. Những năm tháng chiến đấu cũng là những năm tháng ông chứng kiến sự hy sinh của nhiều đồng đội. Những người lính trẻ, mang trong mình bao ước mơ, đã ngã xuống vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Những mất mát ấy trở thành nỗi đau, nhưng cũng là động lực để những người còn lại tiếp tục chiến đấu kiên cường hơn. Sau ngày đất nước hoàn toàn giải phóng năm 1975, ông tiếp tục phục vụ trong quân đội, tham gia nhiệm vụ ổn định địa bàn, góp phần giữ gìn thành quả cách mạng. Đến năm 1977, sau 5 năm trong quân ngũ, ông xuất ngũ trở về quê hương với quân hàm Binh nhất. Rời quân ngũ, ông Phạm Ngọc Hiển trở lại với cuộc sống đời thường, mang theo những ký ức sâu sắc về một thời hoa lửa. Dù không còn khoác trên mình màu áo lính, nhưng phẩm chất “Bộ đội Cụ Hồ” vẫn luôn hiện hữu trong cuộc sống của ông – giản dị, chân thành và trách nhiệm. Ông tích cực tham gia các hoạt động tại địa phương, giáo dục con cháu về truyền thống yêu nước, về những năm tháng gian khổ mà thế hệ ông đã trải qua. Với ông, những ký ức chiến tranh không chỉ là kỷ niệm, mà còn là bài học quý giá về ý chí, lòng dũng cảm và giá trị của hòa bình. Câu chuyện của cựu chiến binh Phạm Ngọc Hiển là một phần của lịch sử – nơi những con người bình dị đã làm nên điều phi thường. “Thời hoa lửa” của họ là biểu tượng của lòng yêu nước và tinh thần bất khuất, mãi mãi được các thế hệ sau trân trọng và ghi nhớ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Câu chuyện của CCB Phạm Ngọc Hiển | Câu chuyện thời hoa lửa