Cựu chiến binh

Câu chuyện của CCB Phùng Đình Loan

Ninh Bình13/05/2026Bùi Thị Luân (Chi đoàn thôn Thông Khê, xã Minh Tân)7 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở thôn Thông Khê, mỗi khi chiều xuống, người dân vẫn thường thấy một người cựu chiến binh tóc bạc ngồi lặng trước hiên nhà, mắt nhìn xa về phía cánh đồng lúa đang đổi màu theo nắng. Đó là ông Phùng Đình Loan — người lính từng đi qua những năm tháng “thời hoa lửa” khốc liệt của chiến tranh. Ông Loan sinh ra trong một gia đình thuần nông nghèo khó. Tuổi thơ của ông gắn với con trâu, bờ ruộng và những mùa đói no thất thường của quê hương vùng chiêm trũng. Nhưng rồi chiến tranh lan rộng, tiếng loa gọi thanh niên nhập ngũ vang lên khắp làng quê. Năm ấy, chàng trai Phùng Đình Loan vừa tròn đôi mươi đã viết đơn tình nguyện lên đường. Ngày chia tay, mẹ ông chỉ kịp dúi vào tay con trai chiếc khăn nâu và nắm cơm muối vừng. Cha ông đứng lặng bên cổng, mắt đỏ hoe nhưng không nói thành lời. Người thanh niên làng Thông Khê khoác ba lô, hòa vào đoàn quân tiến về phía trước với niềm tin giản dị: “Đất nước còn chiến tranh thì thanh niên phải ra trận.” Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế vào Sư đoàn 487. Những năm tháng trong quân ngũ là chuỗi ngày gian khổ mà suốt đời ông không thể nào quên. Đơn vị hành quân qua nhiều cánh rừng Trường Sơn mịt mùng bom đạn. Ban ngày tránh máy bay địch, ban đêm băng rừng vượt suối. Có những hôm đói lả người, mỗi chiến sĩ chỉ có nắm cơm vắt chia nhau với chút muối rang. Mưa rừng dầm dề khiến quần áo không bao giờ khô, sốt rét rừng quật ngã biết bao đồng đội. Ông Loan nhớ nhất trận đánh bên triền đồi đầy khói lửa năm ấy. Đạn pháo địch cày nát mặt đất, cây rừng bật gốc, đất đá tung lên mù trời. Trong tiếng bom rền, người tiểu đội trưởng của ông trúng đạn ngã xuống. Không kịp nghĩ ngợi, ông lao lên kéo đồng đội vào hầm trú ẩn rồi tiếp tục chiến đấu. Trận đánh kết thúc khi trời gần sáng. Đơn vị giữ được vị trí nhưng nhiều đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Đêm ấy, giữa ánh đèn dầu leo lét, những người lính trẻ lặng lẽ chôn cất đồng đội bên chân đồi. Không có vòng hoa, không có tiếng nhạc truy điệu, chỉ có lời hứa nghẹn ngào: “Chúng tôi sẽ sống và chiến đấu thay phần các anh.” Chiến tranh kết thúc, ông Phùng Đình Loan trở về quê hương với thương tích còn hằn trên cơ thể. Người lính năm xưa lại cầm cuốc ra đồng, dựng lại mái nhà cũ và bắt đầu cuộc sống đời thường. Dẫu cuộc sống khó khăn, ông chưa bao giờ kể công hay than phiền về những năm tháng chiến trận. Đối với lớp trẻ trong thôn Thông Khê, ông Loan là một nhân chứng sống của lịch sử. Mỗi dịp gặp mặt cựu chiến binh hay nói chuyện truyền thống ở địa phương, ông vẫn kể bằng giọng chậm rãi về tình đồng đội, về những người lính đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ. Ông thường nói: “Chiến tranh đau thương lắm. Những người còn sống phải biết quý hòa bình, quý quê hương và sống sao cho xứng đáng với những người đã hy sinh.” Chiều nay, trên mảnh đất quê hương yên bình của Ninh Bình, người cựu chiến binh già vẫn lặng lẽ chăm sóc vườn cây trước ngõ. Những ký ức thời hoa lửa có thể đã lùi xa, nhưng tinh thần người lính của ông Phùng Đình Loan vẫn còn sáng mãi như ngọn lửa không bao giờ tắt trong lòng quê hương Thông Khê.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn