Cựu chiến binh

Câu chuyện của CCB Phùng Văn Sướng

Ninh Bình13/05/2026THPT chuyên Lương Văn Tụy (Đoàn phường Hoa Lư)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở thôn Thông Khê, người dân vẫn quen gọi ông Phùng Văn Sướng bằng cái tên giản dị: “ông Sướng bộ đội”. Dáng người gầy, nước da sạm nắng và đôi mắt luôn ánh lên vẻ cương nghị của ông khiến ai gặp cũng cảm nhận được dấu vết của một thời trận mạc chưa bao giờ phai nhạt.

Những năm cuối thập niên 1970, khi biên giới Tây Nam của Tổ quốc liên tục dậy sóng bởi chiến sự, chàng thanh niên Phùng Văn Sướng rời quê hương Minh Tân lên đường nhập ngũ. Ngày chia tay, cả làng Thông Khê tiễn những người lính trẻ ra đầu đình. Mẹ ông khóc thầm, còn ông chỉ cúi đầu nói:

“Con đi giữ đất nước, mẹ ở nhà giữ gìn sức khỏe.”

Sau thời gian huấn luyện, ông được điều động vào chiến trường Tây Ninh — nơi giáp biên giới Campuchia. Đó là vùng đất đầy nắng gió, rừng cao su bạt ngàn xen lẫn những cánh rừng già hiểm trở. Ban ngày cái nóng như thiêu đốt, đêm xuống sương lạnh phủ kín các chốt đóng quân.

Cuộc sống nơi biên giới vô cùng gian khổ. Những người lính phải đào công sự giữa đất đỏ bazan cứng như đá. Có hôm hành quân nhiều ngày liền, lương khô cạn sạch, anh em phải hái rau rừng, chia nhau từng ngụm nước đục bên suối nhỏ.

Điều đáng sợ nhất không chỉ là bom đạn mà còn là sự căng thẳng thường trực nơi tuyến đầu. Những trận tập kích bất ngờ trong đêm khiến người lính luôn phải ngủ bên cây súng đã lên đạn. Chỉ cần một tiếng động lạ giữa rừng cũng đủ khiến cả đơn vị bật dậy trong tư thế sẵn sàng chiến đấu.

Ông Sướng nhớ mãi một đêm mùa mưa nơi chốt biên giới. Mưa rừng xối xả, đất đỏ nhão nhoét, tầm nhìn chỉ vài mét. Đơn vị vừa thay ca gác thì tiếng súng bất ngờ nổ vang phía bìa rừng. Đạn lửa xé màn đêm, tiếng hô xung phong dội vào vách núi.

Người lính trẻ Phùng Văn Sướng cùng đồng đội lập tức bám công sự chiến đấu. Trong làn mưa trắng xóa, nhiều chiến sĩ bị thương nhưng vẫn không rời vị trí. Ông kể rằng lúc ấy không ai nghĩ đến sợ hãi, trong đầu chỉ có một ý nghĩ duy nhất:

“Sau lưng mình là Tổ quốc.”

Trận chiến kéo dài đến gần sáng. Khi tiếng súng ngừng hẳn, cả khu rừng chỉ còn mùi khói thuốc súng và hơi đất ẩm lạnh. Đồng đội của ông có người mãi mãi nằm lại nơi biên giới tuổi đôi mươi.

Sau mỗi trận đánh, những người lính trẻ lại ngồi bên nhau dưới ánh đèn dầu nhỏ, nhắc chuyện quê hương, kể về cánh đồng lúa chín, về con sông trước làng và mong một ngày hòa bình để trở về. Chính tình đồng đội đã giúp họ vượt qua những tháng ngày khốc liệt nhất.

Nhiều năm sau, chiến tranh lùi xa, ông Phùng Văn Sướng trở về quê hương Thông Khê với mái tóc đã điểm bạc. Ông lại làm người nông dân chân chất, sống giản dị giữa xóm làng thanh bình.

Nhưng với ông, ký ức về những năm tháng đóng quân ở Tây Ninh vẫn luôn hiện rõ như mới hôm qua — những cánh rừng biên giới ngập mưa, những đêm gác lạnh buốt và hình ảnh đồng đội đã hy sinh để giữ yên từng tấc đất quê hương.

Mỗi lần kể chuyện cho con cháu nghe, ông thường trầm giọng:

“Người lính đi qua chiến tranh mới hiểu giá trị của hòa bình. Máu của biết bao đồng đội đã đổ xuống để đất nước có ngày hôm nay.”

Câu chuyện của người cựu chiến binh già nơi làng quê Ninh Bình không chỉ là ký ức của riêng một đời người, mà còn là ngọn lửa nhắc nhớ thế hệ hôm nay về lòng yêu nước, sự hy sinh và tinh thần kiên cường của những người lính Việt Nam năm xưa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn