Câu chuyện của CCB Vũ Văn Lâm
Những năm tháng “hoa lửa” ấy, mỗi lần nhắc lại, cựu chiến binh Vũ Văn Lâm vẫn lặng đi một lúc, như để ký ức tự trở về, chậm rãi mà sâu sắc.
Ông Lâm nhập ngũ khi vừa tròn đôi mươi. Ngày rời quê, con đường làng còn đẫm sương sớm, mẹ ông đứng nép bên hàng tre, tay run run nắm chặt vạt áo. Ông chỉ kịp quay lại nói một câu: “Con đi rồi sẽ về, mẹ đừng lo.” Nhưng chính ông cũng không biết, hành trình phía trước sẽ dài và gian nan đến thế nào.
Chiến trường những năm ấy không chỉ là nơi có tiếng súng, mà còn là nơi thử thách ý chí con người đến tận cùng. Ông Lâm cùng đồng đội hành quân xuyên rừng, băng suối, sống giữa cái đói, cái rét và cả những trận mưa rừng dầm dề kéo dài nhiều ngày. Có những đêm, họ chỉ có thể dựa lưng vào nhau để ngủ, súng vẫn ôm chặt trong tay.
Trong ký ức của ông, đáng nhớ nhất là một trận chiến vào mùa khô. Đơn vị của ông nhận nhiệm vụ giữ một vị trí quan trọng. Địch tấn công dồn dập, đất trời rung chuyển bởi tiếng pháo. Giữa khói bụi mịt mù, ông và đồng đội vẫn kiên cường bám trụ. Không ai nói với ai, nhưng tất cả đều hiểu: nếu lùi một bước, phía sau là quê hương.
Một người đồng đội thân thiết của ông—anh Hòa—đã ngã xuống trong trận chiến ấy. Trước khi hy sinh, anh chỉ kịp nắm tay ông Lâm và nói: “Sống… mà về… kể cho mẹ tôi.” Câu nói đó theo ông suốt cả cuộc đời. Sau này, khi chiến tranh kết thúc, ông đã tìm về quê anh Hòa, đứng trước người mẹ già, kể lại từng chi tiết, như một lời hứa được giữ trọn.
Ngày đất nước hòa bình, ông Lâm trở về. Con đường làng năm xưa vẫn đó, nhưng mẹ ông đã già đi nhiều. Bà ôm chầm lấy ông, không nói nên lời. Còn ông, lần đầu tiên sau bao năm, mới thấy lòng mình thật sự bình yên.
Giờ đây, mỗi buổi chiều, ông thường ngồi trước hiên nhà, kể chuyện cho con cháu nghe. Ông không kể về chiến công, không nói nhiều về gian khổ, mà chỉ nhắc đi nhắc lại một điều giản dị:
“Chiến tranh khốc liệt lắm. Hòa bình hôm nay, phải biết giữ gìn.”
Câu chuyện của ông không chỉ là ký ức của một người lính, mà còn là một phần của thời hoa lửa—nơi những con người bình dị đã sống, chiến đấu và hy sinh để đất nước có được ngày hôm nay.



