Câu chuyện của cựu chiến binh – thương binh Trịnh Đình Thắng, người lính đơn vị C39E304
rịnh Đình Thắng sinh năm 1947, lớn lên trong những năm tháng đất nước còn chia cắt, chiến tranh len lỏi vào từng xóm nhỏ, từng mái nhà. Tuổi thơ của ông không chỉ có tiếng ru của mẹ, mà còn có tiếng bom vọng về từ xa, những buổi sơ tán vội vàng và nỗi lo thường trực của cả làng quê. Chính hoàn cảnh ấy đã sớm gieo trong ông tinh thần yêu nước và ý chí sẵn sàng lên đường khi Tổ quốc gọi tên.
Trịnh Đình Thắng sinh năm 1947, lớn lên trong những năm tháng đất nước còn chia cắt, chiến tranh len lỏi vào từng xóm nhỏ, từng mái nhà. Tuổi thơ của ông không chỉ có tiếng ru của mẹ, mà còn có tiếng bom vọng về từ xa, những buổi sơ tán vội vàng và nỗi lo thường trực của cả làng quê. Chính hoàn cảnh ấy đã sớm gieo trong ông tinh thần yêu nước và ý chí sẵn sàng lên đường khi Tổ quốc gọi tên.
Năm 1963, khi tuổi đời còn rất trẻ, Trịnh Đình Thắng nhập ngũ. Ngày khoác ba lô rời quê hương, ông không nói nhiều, chỉ lặng lẽ nhìn lại mái nhà, cánh đồng và con đường làng thân thuộc. Ông được biên chế về đơn vị C39E304, một đơn vị chiến đấu trực tiếp, thường xuyên có mặt ở những địa bàn ác liệt, nơi mỗi ngày trôi qua đều gắn liền với hiểm nguy và thử thách.
Những năm tháng trong quân ngũ đã tôi luyện Trịnh Đình Thắng thành một người lính vững vàng. Hành quân dài ngày qua rừng núi, thiếu thốn lương thực, sốt rét rừng và mưa bom bão đạn là điều không thể tránh khỏi. Trong gian khổ, ông luôn sát cánh cùng đồng đội, chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm, coi tình đồng chí là điểm tựa để vượt qua tất cả.
Trên chiến trường, người lính C39E304 đã trực tiếp tham gia nhiều trận đánh ác liệt. Có những thời khắc sinh tử, khi bom đạn cày xới trận địa, Trịnh Đình Thắng vẫn kiên cường bám trụ, hoàn thành nhiệm vụ được giao. Trong một trận chiến quyết liệt, ông bị thương nặng. Vết thương ấy không chỉ làm ông đau đớn về thể xác, mà còn để lại dấu ấn suốt cuộc đời. Đồng đội đã kịp thời cứu chữa, giữ lại cho ông sự sống giữa ranh giới mong manh của chiến tranh.
Từ đó, Trịnh Đình Thắng trở thành thương binh. Những năm tháng điều trị là quãng thời gian thử thách ý chí không kém gì chiến trường. Dẫu thân thể không còn lành lặn, nhưng tinh thần người lính trong ông vẫn vẹn nguyên. Ông luôn dõi theo tin tức chiến trường, luôn đau đáu về những đồng đội còn đang chiến đấu nơi tuyến lửa.
Ngày hòa bình lập lại, Trịnh Đình Thắng trở về quê hương với những vết sẹo chiến tranh trên cơ thể. Ông sống giản dị, chân chất, mang theo tác phong kỷ luật và lòng nhân hậu của người lính Cụ Hồ. Với gia đình, con cháu và bà con xóm làng, ông là tấm gương về nghị lực, về sự hy sinh thầm lặng và lòng trung thành son sắt với Tổ quốc.



