Cựu Thanh niên xung phong

Câu chuyện của cựu Thanh niên xung phong - Lương Văn Đặm

Trong những ngày tìm gặp các cựu Thanh niên xung phong trên địa bàn tỉnh Lai Châu, tôi có dịp trò chuyện với ông Lương Văn Đặm, sinh năm 1948, dân tộc Giấy, hiện đang sinh sống tại bản Hà Giang, xã Bản Giang, tỉnh Lai Châu. Ông đón tôi bằng nụ cười hiền hậu, nhưng khi nhắc đến những năm tháng tuổi trẻ cống hiến cho Tổ quốc, giọng nói của ông trở nên trầm lắng, đầy cảm xúc.

Lai Châu17/07/2026Ban Biên tập tổng hợp5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông kể rằng, năm 1967, khi mới mười chín tuổi, hưởng ứng lời kêu gọi của Đảng và Nhà nước, ông tình nguyện tham gia lực lượng Thanh niên xung phong. Ông được phân công làm nhiệm vụ tại Huyện đội Hưng Hà, tỉnh Thái Bình, công tác từ năm 1967 đến năm 1969. Đối với chàng thanh niên người dân tộc Giấy khi ấy, rời quê hương lên đường làm nhiệm vụ là một quyết định lớn, nhưng ông luôn tâm niệm rằng tuổi trẻ phải biết cống hiến khi Tổ quốc cần.

Theo lời ông, những năm công tác xa quê là khoảng thời gian đầy thử thách. Công việc của lực lượng Thanh niên xung phong luôn đòi hỏi tinh thần kỷ luật, sức khỏe và ý chí bền bỉ. Dù nắng hay mưa, mọi người đều miệt mài thực hiện nhiệm vụ được giao, góp phần phục vụ quốc phòng, bảo đảm hậu cần và hỗ trợ các hoạt động của đơn vị. Điều kiện sinh hoạt còn nhiều thiếu thốn, nơi ăn ở đơn sơ, cuộc sống giản dị nhưng ai cũng động viên nhau vượt qua khó khăn để hoàn thành nhiệm vụ.

Ông nhớ nhất là tình cảm giữa những người đồng đội. Họ đến từ nhiều vùng quê khác nhau, mang theo những giọng nói, phong tục khác nhau nhưng đều chung một lý tưởng cống hiến. Trong lao động cũng như sinh hoạt, mọi người luôn quan tâm, giúp đỡ nhau. Những bữa cơm đạm bạc, những đêm thức trắng hoàn thành công việc hay những lúc cùng nhau vượt qua gian khó đã trở thành ký ức đẹp không thể nào quên.

Lắng nghe ông kể, tôi cảm nhận được niềm tự hào của một người đã dành những năm tháng đẹp nhất của tuổi thanh xuân để phục vụ Tổ quốc. Ông nói rằng, điều quý giá nhất không phải là những phần thưởng hay sự ghi nhận, mà là được góp một phần công sức nhỏ bé của mình vào sự nghiệp chung của đất nước. Đó là niềm tự hào mà ông luôn gìn giữ cho đến hôm nay.

Hiện nay, dù tuổi đã cao, ông Lương Văn Đặm vẫn luôn quan tâm đến sự phát triển của quê hương và thường xuyên nhắc nhở con cháu phải sống đoàn kết, chăm chỉ lao động, giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc và không ngừng học tập để xây dựng cuộc sống ngày càng tốt đẹp hơn.

Trước khi kết thúc buổi trò chuyện, ông gửi gắm đến thế hệ trẻ rằng: "Mỗi thế hệ đều có trách nhiệm với đất nước. Thế hệ chúng tôi đã cống hiến bằng sức trẻ trong những năm tháng khó khăn. Các cháu hôm nay hãy cống hiến bằng tri thức, bằng tinh thần sáng tạo và lòng nhiệt huyết. Hãy luôn yêu quê hương, sống có trách nhiệm và cố gắng trở thành những công dân tốt để góp phần xây dựng đất nước ngày càng phát triển."

Rời ngôi nhà nhỏ của ông Lương Văn Đặm, tôi càng hiểu hơn rằng những cựu Thanh niên xung phong không chỉ để lại những công trình hay những dấu ấn trong lịch sử, mà còn truyền lại cho thế hệ hôm nay một bài học quý giá về lòng yêu nước, tinh thần vượt khó và ý chí cống hiến. Đó là những giá trị sẽ luôn được gìn giữ và tiếp nối trên quê hương Lai Châu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn