Cựu Thanh niên xung phong

Câu chuyện của Cựu TNXP Triệu Minh Lý

Ninh Bình13/05/2026Trần Công Tiền (Chi đoàn thôn Bối La Vậy)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở thôn Bối La Vậy, mỗi khi nhắc đến những năm tháng gian khổ nơi tuyến lửa Trường Sơn, người dân lại nhớ tới ông Triệu Minh Lý — người thanh niên năm xưa đã dành cả tuổi trẻ để góp sức giữ cho những cung đường ra trận không bao giờ tắt lửa. Ông Triệu Minh Lý sinh năm 1962 trong một gia đình nghèo ở vùng quê Ninh Bình. Tuổi thơ của ông gắn với ruộng đồng, những buổi theo cha mẹ ra đồng từ sáng sớm và những đêm nghe tiếng máy bay vọng về từ xa trong những năm chiến tranh còn ác liệt. Lớn lên trong khói lửa chiến tranh, chàng trai trẻ Triệu Minh Lý sớm mang trong mình khát vọng được góp sức cho đất nước. Khi vừa đủ tuổi, ông tình nguyện tham gia lực lượng thanh niên xung phong Trường Sơn — nơi được xem là tuyến huyết mạch nối hậu phương với tiền tuyến miền Nam. Ngày rời quê lên đường, mẹ ông đứng bên hiên nhà lau nước mắt, còn người thanh niên trẻ chỉ mỉm cười: “Con đi vài năm rồi sẽ về, đất nước hòa bình mẹ nhé.” Nhưng ông hiểu, phía trước là những tháng ngày vô cùng gian khổ. Đơn vị thanh niên xung phong của ông làm nhiệm vụ mở đường, vận chuyển hàng hóa, tải đạn và san lấp hố bom trên tuyến Đường Trường Sơn. Đó là nơi ngày đêm rung chuyển bởi bom đạn. Ban ngày, máy bay địch gầm rú trên bầu trời, trút bom xuống các cung đường nhằm cắt đứt tuyến chi viện. Núi rừng rung lên sau từng loạt bom nổ. Đất đá và cây rừng đổ sập xuống mặt đường. Nhưng cứ mỗi lần bom ngớt, những thanh niên xung phong lại lao ra giữa khói bụi. Ông Lý cùng đồng đội cầm cuốc, xẻng và xà beng san lấp hố bom ngay trong đêm tối để đoàn xe vận tải tiếp tục hành quân. Có những đêm mưa rừng trắng xóa, cả đơn vị làm việc trong bùn đất ngập đến đầu gối. Đèn không được bật sáng vì sợ máy bay phát hiện. Mọi người chỉ làm việc dưới ánh trăng mờ hoặc ánh đèn pin che kín bằng mảnh vải nhỏ. Ông Lý nhớ mãi một đêm giữa đại ngàn Trường Sơn. Sau trận bom dữ dội, một đoạn đường bị đánh sập hoàn toàn. Nếu không sửa kịp, đoàn xe chở hàng cho chiến trường sẽ phải dừng lại. Trong tiếng còi báo động và tiếng cây rừng cháy lách tách, ông cùng đồng đội làm việc suốt đêm không nghỉ. Có người bị thương vì đất đá văng trúng nhưng vẫn cắn răng tiếp tục xúc đất, kéo gỗ. Khi đoàn xe đầu tiên vượt qua an toàn lúc trời gần sáng, cả đơn vị òa lên vui sướng dù ai cũng lấm lem bùn đất và kiệt sức. Những năm tháng thanh niên xung phong nơi Trường Sơn không chỉ có bom đạn mà còn là cuộc chiến với sốt rét rừng, thiếu ăn và nỗi nhớ quê hương da diết. Có những bữa cơm chỉ là nắm gạo rang với ít muối vừng. Có những đêm người lính trẻ nằm võng giữa rừng nghe tiếng mưa rơi mà nhớ mẹ, nhớ mái nhà quê đến nghẹn lòng. Nhưng chính tình đồng đội đã giúp họ vượt qua tất cả. Những cô gái, chàng trai tuổi mười tám đôi mươi đã cùng nhau sống giữa gian khổ bằng tinh thần lạc quan kỳ lạ. Họ hát vang giữa rừng sâu, động viên nhau sau mỗi trận bom và sẵn sàng hy sinh để giữ thông tuyến đường. Ngày đất nước hòa bình, ông Triệu Minh Lý trở về quê hương Bối La Vậy với mái tóc đã nhuốm bụi thời gian nhưng trái tim vẫn nguyên vẹn nhiệt huyết của tuổi trẻ năm nào. Giờ đây, trong ngôi nhà nhỏ giữa làng quê yên bình, ông thường kể cho con cháu nghe về những cung đường Trường Sơn đỏ lửa, về đồng đội đã nằm lại nơi rừng sâu và về một thời tuổi trẻ sống hết mình vì Tổ quốc. Ông vẫn luôn nói: “Chúng tôi ngày ấy chỉ có một niềm tin duy nhất — đất nước phải hòa bình, nhân dân phải được sống trong yên vui.” Câu chuyện của ông Triệu Minh Lý không chỉ là ký ức của một cựu thanh niên xung phong, mà còn là biểu tượng đẹp về lòng yêu nước và sự cống hiến của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam trong những năm tháng “thời hoa lửa” không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn