Cựu Thanh niên xung phong

Câu chuyện của người Cựu thanh niên xung phong tham gia chiến trường nước bạn Lào

Những ký ức đầy máu và hoa, về một thời "hoa lửa" của ông nội tôi – một người lính Thanh niên xung phong năm xưa.

Thanh Hóa25/12/2025Nguyễn Thị Thiện Nhân (Liên đội trường Trung học cơ sở Xuân Thiên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi may mắn được lớn lên trong hòa bình, được nghe những câu chuyện cổ tích ngọt ngào. Nhưng câu chuyện tôi yêu thích nhất, lại là những ký ức đầy máu và hoa, về một thời "hoa lửa" của ông nội tôi – một người lính Thanh niên xung phong năm xưa.

Ông nội tôi tên là Nguyễn Duy Châu năm nay đã ngoài 70 tuổi. Mái tóc bạc phơ và những vết chân chim nơi khóe mắt không giấu được sự kiên nghị của người từng trải qua bom đạn. Mỗi khi tôi hỏi về ngày xưa, ông lại mở chiếc hộp gỗ cũ kỹ, nơi cất giữ tấm thẻ TNXP đã ố màu và vài tấm ảnh đen trắng.

Lệnh triệu tập của tuổi thanh xuân

Ông kể, ngày ấy ông mới 20 tuổi, cái tuổi đẹp nhất của đời người. Khi lệnh tổng động viên vang lên, cả làng tôi rạo rực khí thế. Đêm nhận lệnh lên đường. mẹ thì lo lắng dúi vào túi ông nắm cơm rang muối vừng," ông tôi bồi hồi nhớ lại. "Cảm giác lúc đó kỳ lạ lắm cháu à. Vừa lo, vừa sợ, nhưng tự hào hơn cả. Chỉ nghĩ đơn giản: Đất nước cần mình, mình phải đi thôi!"

Động lực nào khiến những chàng trai, cô gái tuổi đôi mươi khi ấy dám rời xa gia đình để đến nơi rừng thiêng nước độc? Ông bảo đó là lòng yêu nước và niềm tin mãnh liệt vào lý tưởng: "Giúp bạn là giúp mình". Ông và đơn vị TNXP của mình được giao nhiệm vụ đặc biệt: sang giúp chiến trường Sầm Nưa, Hủa Phăn (Lào).

Tuổi trẻ ở chiến trường Lào khắc nghiệt

Cuộc sống nơi đất bạn Lào không hề dễ dàng như những bài hát ca ngợi. Khí hậu khắc nghiệt, sốt rét rừng hoành hành, bom Mỹ dội hàng ngày. Công việc của ông và đồng đội là mở đường, vận chuyển lương thực, đạn dược.

"Gian khổ lắm cháu. Ăn uống thiếu thốn, có khi cả tuần chỉ ăn cơm độn sắn. Nhưng lạ kỳ lắm, tối đến anh em vẫn tụ tập bên bếp lửa, hát vang bài 'Bước chân trên dãy Trường Sơn'," ông cười hiền hậu.

Trong những câu chuyện của ông, tôi cảm nhận rõ sự lạc quan phi thường của thế hệ đi trước. Họ biến gian khổ thành động lực, biến thiếu thốn thành tiếng cười, sống với nhau bằng tình đồng chí thiêng liêng.

Tình hữu nghị Việt – Lào cũng là một phần ký ức đẹp. Ông kể bà con người Lào thương bộ đội Việt Nam như người nhà, che chở, giấu bộ đội trong hang đá, chia sẻ những gì quý giá nhất họ có. Tình cảm ấy giản dị, chân thành nhưng vô cùng sâu sắc.

Lời nhắn nhủ cho thế hệ hôm nay

Nhìn lại chặng đường tuổi trẻ "xẻ dọc Trường Sơn", tôi thấy ở ông một niềm tự hào không thể giấu diếm. Ông tự hào vì thế hệ mình đã sống một tuổi trẻ trọn vẹn, không hoài phí, dám hy sinh vì lý tưởng lớn.

Khi được hỏi muốn nhắn gửi điều gì đến thế hệ trẻ chúng tôi, ông nhìn tôi đầy trìu mến: "Các cháu hôm nay sống trong hòa bình, hạnh phúc là nhờ xương máu của bao thế hệ đi trước. Bác mong các cháu hãy trân trọng nền hòa bình này. Dù ở thời đại nào, tinh thần cống hiến, đoàn kết và trách nhiệm với xã hội vẫn là cốt lõi của người thanh niên Việt Nam. Hãy giữ lấy 'ngọn lửa' nhiệt huyết đó trong học tập, lao động sáng tạo, và sống thật có ích, cháu nhé!"

"Câu chuyện thời hoa lửa" của ông nội tôi không chỉ là một ký ức cá nhân, mà là một bài học lịch sử sống động về lòng dũng cảm, sự hy sinh và tình yêu quê hương, đất nước. Tôi sẽ luôn ghi nhớ và tự hào về người ông TNXP của mình, người đã dành trọn tuổi thanh xuân rực rỡ trên chiến trường nước bạn Lào.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn