Câu chuyện của người lính du kích Mai Văn Thức
Năm 1972 – khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn quyết liệt nhất, địch càn quét dữ dội, lập ấp chiến lược, rải chất độc hóa học, đốt phá nhà cửa của dân. Đội du kích xã trở thành lực lượng bám trụ ngày đêm, lúc ẩn lúc hiện, lúc là nông dân tay cày tay cuốc, khi lại trở thành chiến sĩ gan dạ giữa đêm rừng mịt mù.

Năm 1972 – khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn quyết liệt nhất, địch càn quét dữ dội, lập ấp chiến lược, rải chất độc hóa học, đốt phá nhà cửa của dân. Đội du kích xã trở thành lực lượng bám trụ ngày đêm, lúc ẩn lúc hiện, lúc là nông dân tay cày tay cuốc, khi lại trở thành chiến sĩ gan dạ giữa đêm rừng mịt mù. Ông Mai Văn Thức cùng đồng đội đào hầm bí mật, đặt chông, giăng bẫy, dẫn đường cho bộ đội chủ lực. Mỗi trận đánh tuy nhỏ nhưng là minh chứng cho sự mưu trí, dũng cảm và lòng quyết tâm không để quê hương rơi vào tay giặc.
Có những đêm mưa tầm tã, anh ngâm mình dưới ruộng sình, chỉ để theo dõi bước chân bọn lính đi càn. Có những ngày nắng cháy da, anh men theo bờ tre, chuyển thư, chuyển lương thực đến từng cơ sở cách mạng. Trong ký ức của bà con quê nhà, anh là người “đi như gió, đến như mây”, luôn xuất hiện đúng lúc để kịp thời cứu dân, bảo vệ dân khi giặc tràn về làng.


