Câu chuyện của người lính thời kháng chiến chống Mỹ
Sau khi biên chế vào trung đoàn 24 A Tây nguyên, ông Thọ cùng đồng đội của mình, với tinh thần “Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”, sau gần hai tháng vượt núi, băng rừng, dưới làn mưa bom, bão đạn ác liệt của kẻ thù; Đồng thời chấp nhận những bữa ăn chủ yếu là rau rừng và những cơn sốt rét hành hạ… cuối cùng ông cùng đồng đội đã đến được nơi đóng quân, chiến đấu tại mặt trận Quảng Trị .
Cựu Đại tá Phạm Quang Thọ bồi hồi nhớ lại: năm 1964, thời điểm ác liệt nhất của cuộc chiến tranh chống Mỹ cứu nước, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, hưởng ứng khí thế sục sôi của phong trào “Ba sẵn sàng” do Trung ương Đoàn Thanh niên lao động Việt Nam phát động, ông cũng như nhiều chàng trai, cô gái tuổi đôi mươi của huyện Tiên Lãng tạm biệt cha mẹ, gia đình và quê hương lên đường hành quân vào chiến trường tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước…
Sau khi biên chế vào trung đoàn 24 A Tây nguyên, ông Thọ cùng đồng đội của mình, với tinh thần “Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”, sau gần hai tháng vượt núi, băng rừng, dưới làn mưa bom, bão đạn ác liệt của kẻ thù; Đồng thời chấp nhận những bữa ăn chủ yếu là rau rừng và những cơn sốt rét hành hạ… cuối cùng ông cùng đồng đội đã đến được nơi đóng quân, chiến đấu tại mặt trận Quảng Trị .
Nhớ lại những ký ức hào hùng đã qua, ông Thọ chia sẻ: “Tôi may mắn là một trong những người “lành lặn” trở về sau chiến tranh, nhưng những hồi ức thời kháng chiến vẫn luôn trong trái tim. Tôi nhớ 82 ngày đêm chiến đấu trên mặt trận thành cổ, dưới mưa bom bão đạn đúng với nghĩa đen của nó, chúng tôi bám trụ giành giật từng tấc đất, suốt đêm không chợp mắt để phục kích địch lấn đất. Có nhiều hôm, khi trời chưa sáng rõ mà máy bay giặc đã bắn phá dữ dội vào các thôn ấp; tiếp đến là máy bay trinh sát L19, VO10 lượn lờ trên bầu trời…Cùng lúc đó, đại bác của địch bắn ngăn chặn liên hồi, khói lửa mù mịt. Trời tối đen như mực. Những đồng chí cứu thương phải mò mẫm tìm thương binh, đồng chí nào cũng vấp ngã dúi dụi, chân tay xây xát nhiều chỗ; có đồng chí vấp ngã bị gốc sậy cắm vào người khá sâu máu lênh láng, nhưng tự băng bó qua loa rồi vẫn gắng chịu đau để đưa thương binh về trạm an toàn”… Trong một lần như thế, Tiểu đội của ông bị trúng bom của địch, đồng đội hy sinh hết, chỉ mình ông sống sót… Ông Thọ xúc động: “Tôi bị lạc đơn vị , sau nay trở về địa phương tôi mới biết mình có giấy báo tử… ở thời điểm đó, khi đơn vị không có tin tức gì của tôi… nên đã gửi giấy báo tử về địa phương…”


