Câu chuyện của Nguyễn Văn Cường
Người lính hậu cần giữa mưa pháo
Khi chiến sự biên giới nổ ra năm 1979, tôi đang công tác trong đơn vị hậu cần của quân khu.
Nhiều người nghĩ hậu cần ở phía sau là an toàn. Nhưng thực tế, tuyến vận tải của chúng tôi luôn nằm trong tầm pháo.
Công việc mỗi ngày là vận chuyển lương thực, đạn dược lên các chốt cao. Đường núi quanh co, nhiều đoạn phải đi bộ gùi hàng vì xe không vào được. Có chuyến đi mất gần hai ngày mới tới nơi.
Một lần vào cuối năm 1980, xe tải chở đạn của đơn vị tôi bị pháo bắn trúng khi vừa qua cầu tạm. Lửa bốc lên dữ dội. Nếu đạn phát nổ, cả đoàn sẽ tan xác.
Chúng tôi lao vào kéo những thùng đạn còn nguyên vẹn ra khỏi xe cháy. Tay bỏng rát vì nhiệt, nhưng không ai dừng lại.
Sau trận đó, tôi hiểu rằng chiến tranh không chỉ ở tuyến đầu. Người phía sau cũng đối mặt với cái chết từng giờ.
Tôi vẫn còn giữ chiếc mũ sắt méo mó vì mảnh pháo ngày ấy. Mỗi khi nhìn vào nó, tôi nhớ lại những đêm gùi hàng dưới ánh trăng mờ, nghe tiếng pháo vọng từ xa mà tim đập dồn dập.



