Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

câu chuyện của ông Bùi Xuân Khương

câu chuyện của ông Bùi Xuân Khương

Phú Thọ25/03/2026Đoàn xã Vân Bán (Đoàn xã Vân Bán)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Bùi Xuân Khương, sinh năm 1947, quê ở xã Vân Bán. Cuộc đời tôi đã đi qua những năm tháng mà mỗi khi nhớ lại, vừa tự hào, vừa không khỏi bồi hồi.

Tôi lên đường nhập ngũ khi còn rất trẻ. Khi ấy, đất nước còn nhiều khó khăn, thanh niên chúng tôi chỉ có một suy nghĩ giản dị: phải góp sức mình để bảo vệ quê hương. Ngày rời nhà, tôi mang theo không nhiều hành lý, nhưng trong lòng thì đầy quyết tâm.

Những ngày đầu trong quân ngũ là chuỗi ngày rèn luyện gian khổ. Từ việc học cách sinh hoạt tập thể, đến những buổi huấn luyện kéo dài dưới nắng, tất cả đều là thử thách. Nhưng chính những thử thách đó đã giúp tôi trưởng thành nhanh chóng. Tôi học được cách kiên trì, kỷ luật và trên hết là tinh thần đồng đội.

Có một kỷ niệm mà tôi không bao giờ quên. Đó là lần đơn vị tôi tham gia thực hiện một nhiệm vụ trong điều kiện vô cùng khó khăn. Địa hình phức tạp, thời tiết khắc nghiệt, mọi thứ đều không thuận lợi. Nhưng chúng tôi vẫn phải hoàn thành nhiệm vụ bằng được.

Trong hoàn cảnh ấy, từng người trong đơn vị đều thể hiện rõ tinh thần trách nhiệm. Không ai lùi bước, không ai nản chí. Khi gặp khó khăn, chúng tôi cùng nhau tìm cách khắc phục. Có lúc tưởng như không thể tiếp tục, nhưng chính sự đoàn kết đã giúp chúng tôi vượt qua.

Tôi còn nhớ có đồng đội của tôi, dù sức khỏe không tốt, vẫn cố gắng bám trụ đến cùng. Nhìn những nỗ lực ấy, tôi càng tự nhủ mình không được phép chùn bước. Chính những con người bình dị như vậy đã tạo nên sức mạnh lớn lao.

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, chúng tôi trở về trong niềm vui xen lẫn những suy tư. Có người còn, có người đã ở lại. Những mất mát ấy không thể nào bù đắp được, nhưng cũng chính là điều khiến chúng tôi càng trân trọng hơn giá trị của hòa bình.

Nhiều năm đã trôi qua, giờ đây tôi đã trở về với cuộc sống đời thường. Nhưng mỗi khi nhắc lại quãng thời gian ấy, tôi vẫn cảm thấy như mới hôm qua. Đó là quãng đời mà tôi đã sống hết mình, cống hiến hết mình.

Tôi luôn mong thế hệ trẻ hôm nay hiểu rằng: cuộc sống yên bình không phải tự nhiên mà có. Nó được xây dựng từ sự nỗ lực, ý chí và cả những hy sinh của biết bao người đi trước. Vì vậy, hãy sống có trách nhiệm, biết yêu thương và cống hiến cho quê hương.

Đối với tôi, điều quý giá nhất không chỉ là những gì đã làm được, mà là những ký ức về tình đồng đội, về một thời tuổi trẻ đầy nhiệt huyết – một thời mà tôi sẽ luôn ghi nhớ suốt cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn