câu chuyện của sư Thân
Sư Thân (Lương Thị Thân) sinh năm 1956 tại Hưng Yên. Khi còn trẻ, bà tham gia thanh niên xung phong, làm y tá và có hơn 9 năm phục vụ ở chiến trường. Sau một lần bị bom, bà bị thương nặng, mất 62% sức khỏe và mất khả năng làm mẹ. Những mất mát do chiến tranh khiến bà từ bỏ tình yêu, xuất gia và trở thành sư Thân tại chùa Đông Am, với tâm nguyện cầu siêu cho những đồng đội đã hy sinh.
Tại Hưng Yên, có ngôi chùa mang tên Đông Am - nơi có một vị nữ tu hành là sư Thân. Cách đấy mấy chục năm, sư Thân là cô gái thanh niên xung phong Lương Thị Thân với đầy lý tưởng và hoài bão, biết yêu, biết thương. Trong thời quá vãng, hình ảnh của vị trụ trì này cũng giống như bao cô gái vùng quê lúa đôn hậu đảm đang và yêu đời. Chị sinh năm 1956, khi ấy đất nước vẫn còn lầm than trong bão lửa.
Rồi đến lúc 17, 18 tuổi tuổi, thanh niên hừng hực khí thế ra tiền tuyến hi sinh thân mình để làm việc đại nghĩa cho quê hương. Từ giã cha mẹ già, chị Thân ra chiến trường tiếp sức cho tuyến lửa. Học đến lớp 7, lại học giỏi nên đơn vị cử chị ngược ra Hà Nội học y tá. Hơn hai năm sau, chị quay lại chiến trường và sống trong tình yêu thương của đồng đội. Nhìn những cái chết trên tay mình, đã biết bao lần chị khóc như chết đi, như đứt từng khúc ruột. “Tôi xuất gia để cầu siêu cho những linh hồn của bạn tôi. Những cái chết không toàn vẹn mà chỉ có những người sống với nó và tận mắt chứng kiến nó mới hiểu. Cái chết ấy đánh đổi cho sự an lành của quê hương đất nước”.
Rồi tai họa cũng giáng xuống người y tá này, khi một lần chị theo cả đoàn vào sâu trong vùng chiến tuyến. Nhiệm vụ của chị là phải đi băng bó cứu thương cho thương binh, nhưng không may quả bom rơi trúng chiếc xe mà chị đang đi. Mấy ngày sau khi tỉnh lại, chị đang nằm trong nhà một người dân vùng Lao Bảo (Quảng Trị). Theo người dân nói, thì cả xe của chị đã hi sinh hết, may mắn còn một mình chị mà thôi.
Hơn 9 năm gắn bó với đồng đội, với đủ mọi khó khăn, gian khổ nơi chiến trường, vì vết thương quá nặng chị Thân được đưa điều trị tuyến ngoại. Trên người băng bó chằng chịt và vết thương vẫn rỉ máu nhưng trái tim người con gái vẫn còn nặng lòng với những đồng đội của mình nơi mũi tên hòn đạn.
Sau khi trở về, vết thương đã biến chị từ một cô gái bình thường thành một người tàn phế, mất 62% sức khỏe và đau đớn hơn, chị mất cả thiên chức được làm mẹ. Cũng vì đó mà chị từ chối tình yêu đời mình dẫu cho đó là người mà chị đã từng hứa hẹn chuyện cả đời. Khi người ấy đột nhiên quay trở về dù đã nghe tin hy sinh, chị đã mừng cho người ấy biết bao nhưng hiện thực luôn biết cách làm người khác đau đớn, khi giờ đây chị đã không còn nghĩ đến hạnh phúc cá nhân. Sau này, dù chị đã xuất gia nhưng người ấy vẫn chờ đợi chị, mong muốn được chung sống với chị mà không có con. Nhưng chị chẳng nỡ, cũng chẳng dám!
Hậu quả mà chiến tranh để lại không chỉ là những vết sẹo trên cơ thể mà còn là những vết thương nằm âm ỉ nơi lòng ngực, không cách nào ngoai. Khiến cho một người chỉ còn cách nương nhờ cửa Phật để tìm kiếm chút bình yên, còn người chỉ biết chờ trong nuỗi tiếc thương. Qua câu chuyện của sư Thân, ta thấy rằng, “hoà bình không phải dễ”, thế hệ trước đã phải đánh đổi bằng tất cả những gì họ có, kể cả tính mạng, họ đã xông vào khói lửa để thắp sáng tương lai cho thế hệ sau. Vì thế, chúng ta có trách nhiệm phải bảo vệ đất nước cũng là để tỏ lòng biết ơn đối với công lao của cha ông ta.



